Dịch: Hàn Thiên Long- nhóm dịch: HTP
Một ngày sau, c*̃ng là lúc khối linh thạch thứ nhất ở trong thuyền tiêu hao hết, Phùng Viêm thu hồi Phong Hành Phàm. Ba người c*̀ng đáp xuống một ngọn núi. Giờ phút này là hoàng hôn, có thể nhìn thấy ráng chiều đang rơi xuống ở phía chân trời xa, mặt đất dần dần đen kịt.
Ở dưới núi là một mảnh rừng rậm, thỉnh thoảng có tiếng chim thú truyền ra, bốn phía có rất nhiều hơi ẩm.
“Đi qua cánh rừng rậm này thì chúng ta sẽ nghỉ ngơi. Các ngươi cảm thấy thế nào.” Phùng Viêm nhàn nhạt mở miệng, nhìn về phía Đỗ Lăng Phỉ và Bạch Tiểu Thuần.
“Trời tối rồi, trong cánh rừng này nói không chừng còn có chút hung thú, hay là chúng ta dùng Phong Hành Phàm bay qua đi.” Bạch Tiểu Thuần đề nghị.
"Cần nghỉ ngơi thì chính là nghỉ ngơi, một mảnh rừng rậm mà thôi". Đỗ Lăng Phỉ hừ lạnh một tiếng. Nàng không ưa nhìn cái bộ dạng sợ chết này của Bạch Tiểu Thuần, thân thể nhoáng lên một cái, đi lên đầu tiên.
Sâu trong mắt Phùng Viêm c*̃ng có khinh miệt lóe lên, nhưng biểu hiện lại là hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cười cười, c*̃ng chạy vội xuống dưới núi.
Bạch Tiểu Thuần cau mày. Thấy hai người như thế, hắn đành thở dài, càng cảnh giác đi theo hai người bước xuống núi, nhảy vào trong rừng rậm.
Ở trong rừng càng thêm ẩm ướt, thậm chí đôi lúc còn có thể nhìn thấy vài đầm lầy, thỉnh thoảng có các loại chim thú qua lại. Nhưng ba người đều là tu sĩ Ngưng Khí, thân thể linh hoạt, tốc độ c*̃ng không chậm, liên tục xuyên qua, dần dần hướng về chỗ sâu bên trong đi về phía trước.
Thời gian trôi qua, sắc trời chậm rãi tối dần. Lúc trăng sáng treo cao thì ba người đã đi được non nửa, trên đường đi c*̃ng không gặp phải hung thú gì, rất thuận lợi. Đỗ Lăng Phỉ nhìn Bạch Tiểu Thuần đi ở sau c*̀ng, dường như chỉ hơi có chút động tĩnh là đã nhảy dựng lên, trong lòng càng thêm xem thường.
“Coi chừng!” Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên mở miệng, bước chân dừng lại, thần sắc lộ ra bất an.
Đỗ Lăng Phỉ cười lạnh, đang muốn mỉa mai.
Nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên ở bốn phía có từng trận gió lớn quét tới, trong tiếng gió còn mang theo cả mùi tanh. Đỗ Lăng Phỉ biến sắc, ngẩng đầu lên thì lập tức ở giữa rừng rậm xa xa, xuất hiện vô số ánh mắt.
Những con mắt kia đều có màu đỏ thẫm, gần như ngay khi ba người vừa thấy những con mắt này, thì nháy mắt đã có từng trận âm thanh vỗ cánh truyền ra. Từng con dơi to bằng lòng bàn tay, nhưng lại có hai đầu, bay ra thành đàn.
“Song Thủ Bức, trên nanh vuốt của bọn chúng có kịch độc, dung huyết phong hậu!”
“Tách ra mau. Tập trung ở đỉnh núi phía bên kia rừng rậm.” Phùng Viêm biến sắc, lập tức kinh hô, thân hình nhoáng một cái đã thay đổi phương hướng, tốc độ thoáng một cái c*̃ng bộc phát.
Hai mắt Đỗ Lăng Phỉ c*̃ng co rút lại, phất tay lên. Lập tức ở trước người xuất hiện một lá bùa, chậm rãi bùng cháy, tràn ra ánh sáng màu xanh lam, hóa thành một màn sáng bao phủ toàn thân. Tốc độ c*̉a nàng c*̃ng tăng lên, vội vã thay đổi phương hướng tách ra. Lúc quay đầu lại, nàng sửng sốt một chút, phát hiện ra Bạch Tiểu Thuần vốn dĩ nên ở cuối c*̀ng, thì giờ phút này đã không còn bóng dáng.