Dịch: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Hắn đã nghiên cứu xong một gốc thảo mộc cuối cùng, sau khi giải quyết xong một vấn đề khó khăn nhất, cũng không có để ý tới những tiếng hoan hô ở bốn phía. Trong chớp mắt khi hắn cầm lấy ngọc giản ghi lại đan phương lúc trước kia, liền đắm chìm ở trong dược đạo, toàn thân đã rơi vào một loại trạng thái vong ngã.
Trừ phi là thiên lôi cuồn cuộn, nếu không, tất cả mọi sự nhốn nháo ở bên ngoài cũng đều không thể làm cho hắn phân tâm mảy may, cũng không có chú ý tới những người khác đã chấm dứt luyện đan rồi.
Hắn khẽ động, lập tức đưa tới sự chú ý của mọi người, kể cả Hứa Bảo Tài. Cả đám thần sắc cổ quái nhìn Bạch Tiểu Thuần, đều có cảm giác dường như quan niệm về thời gian của Bạch Tiểu Thuần này không đồng nhất với tất cả mọi người.
“Bạch Tiểu Thuần này quá chậm đi. Người khác đều đã luyện xong, hắn giờ mới bắt đầu. Lần khảo hạch này có lẽ cũng đã xong rồi đi?”
“Ân? Dường như là ta không có nghe nói... Khảo hạch tấn chức Dược Đồ có hạn chế thời gian...” Trong lúc bàn tán, không biết cuối cùng là ai đã nói ra một câu. Mọi người lập tức sửng sốt một chút, đều nhìn về phía Từ trưởng lão.
Từ trưởng lão cũng do dự. Khảo hạch tấn chức Dược Đồ đích thực là không có hạn chế thời gian, vì thế mà đứng nguyên tại chỗ, nhìn Bạch Tiểu Thuần bắt đầu luyện dược.
Hàn Kiến Nghiệp không có chút áp lực nào, cười nhạt một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường. Gã vốn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần là một cái kình địch, nhưng sau lần khảo hạch này, gã không tin là Bạch Tiểu Thuần có thể vượt qua được bản thân.
Đỗ Lăng Phỉ nhíu mày, nàng nhìn Bạch Tiểu Thuần thế nào cũng đều cảm thấy không vừa mắt.
Động tác của Bạch Tiểu Thuần rất nhanh, trong mắt lộ ra tia sáng, toàn bộ thế giới ở trong mắt hắn lúc này chỉ còn lại lò đan ở trước mắt. Từng gốc dược thảo ở trong tay của hắn nhanh chóng bị cải biến, hoặc là ép thành nước, hoặc là hóa thành bột phấn. Sau khi tất cả rơi vào trong lò đan, tay phải của hắn bấm niệm pháp quyết hướng về phía lò đan chỉ một cái. Lập tức địa hỏa ở bên dưới lò đan nháy mắt bùng cháy.
Rất nhanh đã qua một canh giờ. Trong nháy mắt, một mùi dược hương nồng đậm từ bên trong lò đan trực tiếp tràn ra. Tay phải của Bạch Tiểu Thuần cách không chụp một cái, lập tức một khối Mặc Linh Hương lớn chừng bốn tấc bay ra, bị hắn cầm ở trong tay, nhìn đi nhìn lại, lại cau mày.
Giờ phút này, thần sắc của tất cả mọi người ở bốn phía đều trở nên ngưng trọng, trong mắt Từ trưởng lão còn có hào quang chớp động. Nhưng trong khi mọi người đang chờ Bạch Tiểu Thuần mở lò đan thứ hai, thì dần dần lại phát hiện ra, Bạch Tiểu Thuần cầm khối Mặc Linh Hương kia ở trong tay, rõ ràng... Lại đang nghiên cứu.
“Hắn muốn làm gì?”
“Đã thành công rồi, tại sao lại không khai lò đan thứ hai a.” Tất cả mọi người ở bốn phía đều sửng sốt.
Giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần đang nhìn qua Mặc Linh Hương ở trong tay, đáy lòng cảm thấy không hài lòng. Mặc dù thành, nhưng dựa theo dự liệu của hắn thì phải lớn bảy tấc mới đúng.