Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
“Trần Phi?” Bạch Tiểu Thuần trừng mắt đảo qua Trần Phi cùng với hai tên đang bao vây mình ở đằng sau. Khi phát giác được tu vi của đám người này thì hắn cũng bình tĩnh lại.
“Bạch Tiểu Thuần, cho dù lúc này ngươi có quỳ xuống cầu xin tha thứ thì cũng đã quá muộn rồi. Chủ ý lúc trước của ngươi hại báo hại chúng ta đây phải làm đệ tử ngoại môn, Trần Phi ta chờ đợi ngày này đã rất lâu rồi!” Trần Phi cười to,vung tay phải lên, tu vi Ngưng khí tầng năm cũng ầm ầm bộc phát. Khí thế mạnh mẽ tràn dâng bốn phía cuốn bay không ít lá cây, nhìn qua không chút tầm thường.
“Sau khi Trần Phi ta tiến vào ngoại môn, thì phải tận dụng tất cả thời gian tập trung vào tu hành, cuối cùng thì cũng đạt được tới Ngưng khí tầng năm. Bạch Tiểu Thuần, hôm nay ta công khai nói cho ngươi biết, ta chính là muốn khi dễ ngươi, muốn cho ngươi phải xương gẫy gân thương!”
Trần Phi phát ra tiếng cười đầy hung hăng càn quấy cùng đắc ý, đồng thời đưa tay phải lên bấm niệm pháp quyết. Một tiếng ông vang lên, rồi thanh phi kiếm màu xanh dài khoảng nửa xích mang đầy nét cổ xưa, thậm chí còn tràn ra một chút khí tức tang thương yếu ớt, nhanh chóng xuất hiện trước mặt hắn.
Hai tên phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần cũng nhe răng cười, đồng loạt tản ra tu vi, còn trong tay cũng xuất hiện phi kiếm của riêng mình.
Khi ba tên này quyết định bao vây, ba đánh một như vậy thì bọn hắn tin tưởng tuyệt đối rằng sẽ nghiền nát Bạch Tiểu Thuần. Nhất là bây giờ bọn hắn đã có kiến thức hơn hẳn trước kia, sớm phân tích ra được Bạch Tiểu Thuần cũng không hoàn toàn nắm giữ được pháp quyết Cử trọng nhược khinh.
“Ngươi đã một mực không xuống núi thì thôi, nếu đã xuống núi, ra khỏi tông môn, thì ta sẽ cho ngươi biết được sai lầm mà ngươi đã phạm vào khi đó, bây giờ phải trả một cái giá lớn đến như thế nào!” Nói xong mấy câu này, nhất thời Trần Phi có cảm giác ấm ức ứ đọng trong lồng ngực từ rất lâu về trước như được giải tỏa hơn phân nửa.
“Ba người các ngươi chặn đường ta ở đây, không lo phạm vào môn quy sao?” Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía Trần Phi, chợt tò mò hỏi.
“Môn quy? Ha ha, nơi này đã ở bên ngoài tông môn, huống hồ tài nghệ ngươi không bằng người, xương gẫy gân thương thì sao có thể trách người khác được. Cùng lắm thì khi quay về, chúng ta cúi đầu xin lỗi thì coi như xong chuyện!” Trần Phi cười cười đầy đắc ý. Gã tưởng tượng sắc mặt của Bạch Tiểu Thuần sẽ trở nên vô cùng khó coi, thậm chí gã còn chuẩn bị thêm vài câu trào phúng tiếp theo nữa.
Nhưng gã nhanh chóng cảm thấy có chút không thích hợp. Biểu hiện của Bạch Tiểu Thuần quá trấn định đi, đối mặt với ba người vậy công nhưng sắc mặt hắn cũng không chút biến đổi như gã đã nghĩ. Hơn nữa lại còn biểu lộ vẻ mặt cổ quái rồi sau đó bày ra một tư thái cao thủ mà ngạo nghễ mở miệng nói một câu.