Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Ba ngày sau, vào lúc sáng sớm.
Ngay khi mặt trời vừa ló dạng, Bạch Tiểu Thuần liền mở mắt ra. Hắn hít sâu một hơi, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, dù sao đối với bản thân hắn thì đây vẫn là lần đầu tham gia vào loại tỷ thí này trong tông môn.
Một trận va chạm với Hứa Bảo Tài trước kia cũng không tính là tranh đấu gì, lúc này tham gia tiểu bỉ trên Hương Vân sơn mới là chính thức đúng nghĩa là tranh chấp giữa đồng môn với nhau.
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi đứng dậy. Sau khi chỉnh lý lại Túi trữ vật một chút thì hắn mang theo vẻ nghiêm nghị tiêu sái bước ra khỏi gian nhà gỗ. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn vội chạy trở về, sau đó lôi từ dưới gầm giường ra một mớ áo da mà hắn đã giữ lại từ lúc còn ở Hỏa Táo phòng, từng lớp từng lớp mặc vào người, rồi tiếp tục lấy ngọc bội ra treo ở vị trí có thể mở ra một cách thuận tay nhất.
Chẳng qua nồi Quy văn của hắn không tiện đem ra, nếu không hắn nhất định cũng sẽ khiêng ngay chiếc nồi sau lưng mình.
“Sai lầm rồi a, làm sao lại có thể quên chuẩn bị một cái nồi to chứ.” Bạch Tiểu Thuần lúc này đầy hối hận. Bởi lúc này cũng không kịp đi tìm, bèn cắn răng xoay người bước ra khỏi gian nhà gỗ này lần nữa. Hắn nhìn về mặt trời chói mắt phía xa, ánh mắt cũng lộ ra vẻ kiên định, rồi ngẩng đầu ưỡn ngực hướng về phía đỉnh núi mà đi.
Mấy lớp áo da trên người làm cho thân thể hắn cũng trở nên to lớn hơn nhiều, tuy không vác theo nồi đen phía sau nhưng nhìn xa hắn cũng không khác một cái bánh ú bao nhiêu cả…gió thổi không lọt, nên mới đi được không bao lâu, trên trán Bạch Tiểu Thuần cũng nhỏ xuống từng giọt mồ hôi.
Có điều, cho dù mồ hôi trên người ra nhiều hơn nữa, hắn chắc chắn cũng sẽ không tháo một lớp áo da nào xuống. Hắn vô cùng lưu tâm tới trận tiểu bỉ kia, trong đầu cũng không ngừng hiện lên những hình ảnh tàn khốc mà hắn tự tưởng tượng ra, rồi cứ thế hắn từng bước đi theo sơn đạo lên tới đỉnh núi. Bạch Tiểu Thuần cứ mải miết đi, sương mù càng lúc càng nhiều, rồi hắn cũng chợt phát hiện thấy bản thân hắn cũng không biết mình đang đứng ở chỗ nào nữa.
“Không đúng rồi…” Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng tìm người hỏi thăm một lần nữa, sau đó vội đổi phương hướng mà đi, trong lòng đập rộn chỉ lo lắng đến muộn mà lỡ chuyện.
Trên đỉnh Hương Vân sơn, có một võ trường, chính là nơi mà Hương Vân sơn tổ chức các trận tiểu bỉ. Lúc này cũng đã tập trung không ít người quan sát xung quanh, ai ai cũng đang thấp giọng thảo luận với nhau.
Thậm chí trong đám người cũng không thiếu đệ tử đã vượt qua Ngưng khí tầng năm, đang khoanh tay đứng một bên nhìn về phía sư đệ, sư muội, nhằm mục đích trợ uy cho mấy người bọn họ.
Loại tiểu bỉ dành cho các đệ tử ngoại môn Hương Vân sơn kiểu này tuy không tính là đặc biệt chính quy nhưng cũng là nơi để các đệ tử ngoại môn bộc lộ tài năng của mình. Lần này có hơn hai mươi đệ tử tham dự, bọn họ đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa trên bốn phía của võ trường, chuyên tâm chuẩn bị kỹ lưỡng.
Tuy rằng quy tắc tham gia tiểu bỉ chỉ cần là Ngưng khí tầng ba, tầng bốn, tầng năm đều có thể tham gia, nhưng thực tế trong này không có Ngưng khí tầng ba mà chủ yếu là Ngưng khí tầng năm, Ngưng khí tầng bốn nếu có tham gia cũng chỉ lác đác khoảng năm, sáu người mà thôi.