Dịch: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần, Lý Thanh Hậu dù chưa từng tới lần nào, nhưng thủy chung vẫn nhớ ở trong lòng. Giờ phút này y đi trên con đường núi, bốn phía dần vắng vẻ, rất nhanh ở trước mặt y, đã xuất hiện một cái sân nhỏ.
Nhưng y còn chưa kịp tới gần, đã nhìn thấy một thân ảnh trắng tinh ở trên đường nhỏ, trong tay đang cầm một khối thịt đen xì, vừa đi vừa ăn, dường như rất hưng phấn, còn ngâm nga một tiểu khúc.
Sắc mặt của Lý Thanh Hậu khó coi, khối thịt mà đối phương cầm trong tay rõ ràng là đùi gà đã được che giấu, không khỏi nộ khí xông lên đầu.
“Bạch Tiểu Thuần!”
Giọng y không cao, nhưng lại giống như lôi đình nổ vang. Bạch Tiểu Thuần đang gặm xương gà, nghe được câu này thì cả người thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.
“Lý chưởng tọa!” Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hít vào một hơi, vô thức đem đùi gà trong tay nhét hết vào trong miệng, làm nó phồng lên như một quả bóng, dùng sức cắn vài cái rồi cố mà nuốt xuống. Nghẹn đỏ mặt tía tai.
Trong tông môn này, người mà hắn sợ nhất chính là Lý Thanh Hậu, nhất là khi mình đã ăn c*̉a đối phương nhiều gà như vậy. Bạch Tiểu Thuần càng chột dạ, cái trán đã chảy đầy mồ hôi. Hắn dùng tay áo lau lau qua rồi vội vã chạy tới, trên mặt bày ra bộ dáng nhu thuận, thành thành thật thật bái kiến.
“Đệ tử bái kiến chưởng tọa.”
Lý Thanh Hậu mặt không biểu tình, nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, trong lòng bay lên từng trận bất đắc dĩ. Tổ tiên Bạch Tiểu Thuần đã từng có ân với y, mà Lý Thanh Hậu lại là người xem trọng ân tình. Dù lúc này nhớ lại, năm đó chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng thủy chung không quên báo đáp.
Chưởng tọa của Thanh Phong Sơn và Tử Đỉnh Sơn c*̀ng tới tìm y, nói về sự tình Linh Vĩ Kê. Mặc dù nó c*̃ng không phải là linh vật gì đặc biệt đáng giá, nhưng y không thích người khác chỉ trích đệ tử của mình nên đã tự mình bồi thường một ít.
Giờ phút này nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong lòng Lý Thanh Hậu càng nổi lên nỗi lòng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Ngươi mới trở thành đệ tử ngoại môn được hơn nửa năm, tu vi tăng từ Ngưng Khí tầng ba tới tầng bốn rồi, hẳn là rất tự đắc có phải không.” Lý Thanh Hậu hừ lạnh một tiếng.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, vội ho một tiếng, không biết nói cái gì, đành tiếp tục giữ nguyên bộ dáng nhu thuận, thầm nghĩ chỉ cần mình có thái độ tốt thì có lẽ là sẽ không có chuyện gì. Nhưng khi nghĩ đến mình vừa mới cầm ở trong tay chính là đùi Linh Vĩ Kê của đối phương thì cái trán lại một lần nữa toát mồ hôi.
“Đã có thời gian đi làm nhiều sự tình bừa bãi lôn xộn như thế, vậy thì ba tháng sau ngươi hãy tới tham gia Hương Vân Sơn tiểu bỉ** c*̉a đệ tử Ngưng Khí tầng bốn, tầng năm đi.” Nhìn bộ dạng này của Bạch Tiểu Thuần, Lý Thanh Hậu có chút đau đầu, sau khi suy tư một lát thì hờ hững nói.