Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Tại tiểu viện trên Hương Vân sơn, Bạch Tiểu Thuần nhìn ngọc bội trong tay, linh khí trong cơ thể vừa khẽ động thì ngọc bội chợt tỏa ra thanh quang dịu nhẹ bao phủ toàn thân.
Tay trái hắn bèn bấm niệm pháp quyết điểm ra một chỉ, mộc kiếm bay ra, sau khi vờn quanh một vòng thì lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần. Nhưng khi mộc kiếm đụng vào thanh quang thì tựa như chìm vào trong màn nước, tốc độ trở nên chậm chạp hẳn.
“Bảo bối tốt!” Bạch Tiểu Thuần thu mộc kiếm lại, nhìn ngọc bội bỗng dưng hắn có chút ngại ngùng, thì thào nói nhỏ.
“Không việc gì, không việc gì. Lý Thanh Hậu là sư phó của Chu Tâm Kỳ, cũng là người dẫn đạo của ta.Tính ra ta còn phải gọi ông ấy một tiếng thúc thúc, so ra thì ta mới là người một nhà a, còn Chu Tâm Kỳ mới chỉ tính là nửa người một nhà mà thôi.’ Bạch Tiểu Thuần vội ho lên một tiếng. Sau đó hắn cất kĩ ngọc bội đi, rồi chợt duỗi người một cái.
Sau khi ăn hết phân nửa Linh Vĩ Kê của Lý Thanh Hậu thì Bất Tử Trường Sinh công của hắn cũng nhanh chóng tiến triển, lúc này coi như đã hoàn thành được bảy phần. Dù sao thì Linh Vĩ Kê là tẩm bổ nguyên khí bản thân, không phải tẩm bổ Linh khí, cho nên tu vi của hắn vẫn là Ngưng khí tầng bốn như trước, dẫu vậy tu vi hắn như được áp súc lại một lần nên cũng tinh tiến không ít.
Còn đám xương gà thì được hắn chôn trong linh thổ. Nhờ vậy mà mảnh linh thổ hiện giờ có linh khí vô cùng đậm đặc. Đám Linh Đông Trúc được gieo trồng bên trong giờ đã cao hơn hai trượng, toàn thân không còn là màu xanh biếc nữa mà đã trở thành màu đen.
Quan trọng nhất là đám Linh Vĩ tam sắc hỏa, bởi vì Bạch Tiểu Thuần dồn tâm thu thập mà đã đạt được mấy trăm cái. Nghĩ đến đám Linh Vĩ này sau khí thiêu đốt có thể phóng xuất ra ngọn lửa ba màu, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng đầy chờ mong.
“Tu vi cũng không cần phải lo lắng nhiều. Chỉ cần có đủ đan dược, sau khi dùng tam sắc hỏa trải qua ba lần Luyện linh thì sẽ nhanh chóng tăng lên thôi. Trước tiên cần phải đạt được thành tựu Bì tiểu thành mới ổn thỏa được!” Bạch Tiểu Thuần nghĩ ngợi. Bỗng nhiên hắn thấy đói bụng bèn nhìn về khu chăn nuôi Linh Vĩ Kê của Hương Vân sơn nhưng đành nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại rồi nhìn về phía Tử Đỉnh sơn xa xa.
“Không biết Đại sư huynh tại Tử Đỉnh sơn sống như thế nào đây.” Bạch Tiểu Thuần chợt nhớ tới một số chuyện tại Hỏa Táo phòng, càng nghĩ lại thì càng cảm thấy tưởng niệm bèn đứng dậy, nhoáng cái hắn đã đi ra khỏi tiểu viện rồi xuống núi, thẳng một đường tới Tử Đỉnh sơn.
Trong ba ngọn phong bên bờ Nam của Linh Khê tông, thì Thanh Phong sơn dùng ngự kiếm làm chủ, Hương Vân sơn am hiểu Linh dược còn Tử Đỉnh sơn thì lấy thuật pháp và Luyện linh xưng danh. Hơn nữa cột trụ công pháp của bờ Nam này, Tử Khí Ngự Đỉnh công cũng là bắt nguồn từ Tử Đỉnh sơn.
Bạch Tiểu Thuần men theo con đường mòn trên tông môn mà đi, lúc hoàng hôn xuống thì hắn cũng đã tới được dưới chân Tử Đỉnh sơn. Ngẩng đầu nhìn mây mù lượn lờ, nhìn xem mấy thân ảnh phía xa như những chấm đen nhỏ hóa thành cầu vồng lui tới trên không trung, trong lòng hắn cũng đầy cảm khái.
“Không biết lúc nào thì ta mới có thể ngự vật phi hành được. Làm được như vậy mới có thể nhìn thấy được trời đất mênh mông, mới được tính là chân chính bước vào con đường trường sinh a.” Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn l*n đ*nh Tử Đỉnh sơn cũng lộ ra đầy vẻ mong chờ.