Dịch: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Trời khuya, Hương Vân Sơn bị bao phủ ở trong màn đêm đen kịt, đưa tay không nhìn thấy năm ngón, bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng gió núi nức nở thổi qua. Dường như ngay cả chim thú c*̃ng không phát ra tiếng động.
Ở trong đêm đen, Bạch Tiểu Thuần lấy ra dải lụa mà Chu Tâm Kỳ đưa cho buộc vào cánh tay, nhanh chóng đi về phía trước, theo con đường nhỏ đi thẳng tới khu chăn nuôi Linh Vĩ Kê. Bóng dáng ấy lướt đi cực nhanh, không bao lâu đã xuyên qua bụi cỏ, đi tới gần kề.
Từ xa xa đã có thể nhìn thấy những Linh Vĩ Kê kia ở trong sân, đại bộ phận đang nghỉ ngơi, chỉ lác đác vài con là đang đi lại, nhất là có một con Linh Vĩ Kê lại đang đi thẳng tới chỗ này.
Bạch Tiểu Thuần ngồi xổm ở trong bụi cỏ, liếm môi chờ đợi. Lúc con Linh Vĩ Kê kia tới gần hàng rào, hắn đang định lấy ra trúc ve sầu thì đột nhiên tâm thần khẽ động, trong mắt lộ ra cảnh giác.
c*̀ng lúc đó, cách đó không xa phía sau hắn bỗng nhiên có một tiếng gầm nhẹ truyền đến. Từng đạo thân ảnh nháy mắt xông ra, còn có cả mấy quả cầu lửa chói mắt được người thi triển ra, chiếu rọi tứ phương.
“Tên trộm gà chết tiệt, ngươi rốt c*̣c đã xuất hiện rồi!”
“Ta đã chờ ở chỗ này nhiều ngày, bố trí xuống thiên la địa võng. Xem ngươi trốn như thế nào!” Tiếng hô vang lên quanh quẩn, bảy tám đạo thân ảnh trong chốc lát đã lao tới chỗ Bạch Tiểu Thuần, bao vây hắn lại.
Bảy tám người này chính là những đệ tử chăn nuôi gà. Bọn hắn đã khổ công chờ đợi mấy ngày, không nghĩ rằng hôm nay lại có được thu hoạch như thế. Cả đám đều rất hăng hái, rất muốn đem tên tên trộm gà này hành quyết ngay tại chỗ.
Nhưng khi lời c*̉a bọn hắn truyền ra, thân ảnh c*̃ng đã tới gần, Bạch Tiểu Thuần vốn cả kinh, rồi sau đó đảo tròng mắt, đột nhiên hừ lạnh một tiếng.
“Câm miệng. Các ngươi nói nhỏ lại một chút!” Hắn không chút khách khí,ngôn từ chính nghĩa mở miệng, không có bất cứ né tránh nào, mà nghêng ngang đứng lên, cố ý làm lộ ra dải lụa ở trên cánh tay.
Một màn bất thình lình này làm cho bảy tám người vọt tới đều hoàn toàn sững sờ.
“Các ngươi nhìn cho rõ, ta là tiểu đội trưởng đội bắt trộm.” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, nhìn bảy tám người ở trước mặt, lộ ra vẻ mặt không vừa lòng.
Bảy tám người đệ tử này ban ngày đã gặp Bạch Tiểu Thuần, lúc này hơi cẩn thận đánh giá, lập tức do dự.
“Là Bạch sư đệ... Đã muộn như vậy rồi, ngươi còn tới nơi này làm gì?” Trong bảy tám người này, có một người đệ tử lộ ra hoài nghi, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần. Gã hỏi như vậy khiến mấy người khác c*̃ng đều đem ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
“Chu sư tỷ đã để cho ta làm tiểu đội trưởng đội bắt trộm, thì Bạch mỗ nhất định đem hết toàn lực tới bắt tên tên trộm gà này. Cho nên đêm khuya bỏ dở tu hành đi tới nơi này thủ hộ. Nhưng bị các ngươi rống lên như vậy, đoán chừng tên trộm gà thực sự c*̃ng bị dọa chạy rồi.” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, một bộ vì bắt trộm mà c*́c cung tận tụy, tay áo nhỏ hất lên, không vui nói.