“Đừng đoán mò nữa, nếu Thẩm Tịnh Tâm có hỏi tới, cứ nói là Vụ Thiên Tử muốn tìm hiểu thêm về Động Khư Quỷ Đế.” Lý Duy Nhất nói.
“Ta sẽ chạy đến Uyển Khâu ngay đây.”
Lê Lăng đã hoàn toàn trở nên nghiêm túc, lập tức xuất phát, bay khỏi châu thành Khâu Châu.
Tả Khâu Hồng Đình dẫn Lý Duy Nhất đi dọc theo bậc thang đá uốn lượn trồng đầy những cây đào cổ thụ, hướng lên đỉnh núi.
Đột nhiên, nàng đang chìm trong suy tư bỗng dừng bước, nắm lấy cánh tay Lý Duy Nhất: “Ngươi đã làm gì Lê Lăng rồi?”
Lý Duy Nhất sửng sốt: “Ngươi có ý gì?”
“Ở Thập Phật Thành, ta vẫn luôn suy nghĩ, tại sao ngươi lại chủ động nhắc đến chuyện về Doanh Châu thành hôn. Vừa rồi Lê Lăng liên tục ép ngươi mở miệng, nhưng ngươi lại tìm mọi cách đuổi nàng đi. Gấp gáp thành hôn như vậy, ngươi và nàng… không phải là đã có hài tử rồi chứ?”
Tả Khâu Hồng Đình chăm chú nhìn vào đôi mắt của hắn.
“Lê Lăng? Hài tử?”
Lý Duy Nhất nhịn không được bật cười ha hả: “Hồng Đình huynh, không ngờ ngươi cũng có lúc thông minh quá hóa hồ đồ, Lê Lăng trong lòng ta vẫn chỉ là một đứa trẻ, ta luôn xem nàng như muội muội, không hề có tình cảm nam nữ.”
Chuyện của Nghiêu Âm, Lý Duy Nhất vẫn muốn ba người ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với nhau.
“Ai bảo vừa nãy các ngươi nói chuyện cứ giấu giấu giếm giếm.”
Tả Khâu Hồng Đình nhẹ nhàng gõ gõ lên trán trắng ngần của mình, tiếp tục leo núi, hiên ngang nói: “Nếu là Lê Lăng thì ta không bận tâm đâu. Miễn không phải là Nghiêu Âm là được, đừng thấy nàng ta có vẻ liễu yếu đào tơ, thực ra tính cách lại cực kỳ cực đoan. Ngươi có biết tình hình hiện tại của nàng ta không? Vẫn còn tu hành ở Độ Ách Quan sao?”
“Đã về Cửu Lê Tộc rồi.”
Lý Duy Nhất hỏi: “Ngươi và nàng ta lại có mâu thuẫn sâu sắc như vậy sao?”
“Không phải mâu thuẫn, chỉ đơn thuần là không hợp nhau thôi.” Tả Khâu Hồng Đình cười nói.
“Được rồi!”
Lam y nữ tử rời khỏi Thần Khuyết, Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng có thể yên tâm mạnh dạn hỏi Tả Khâu Hồng Đình nguyên nhân ra khơi năm xưa.
Tả Khâu Hồng Đình không giấu diếm hắn, chỉ tay vào mi tâm của mình.
“Có liên quan đến ngọn cổ đăng tàn tạ kia sao?” Lý Duy Nhất hỏi.
Tả Khâu Hồng Đình gật đầu: “Năm xưa ra khơi, chủ yếu là đi theo Đăng Linh tiền bối đến Huyết Hải để tìm kiếm một bộ áo giáp đã bị vỡ nát và thất lạc trong một trận đại chiến khi trước.”
“Áo giáp? Có tìm thấy không?”
Lý Duy Nhất biết Nguyên Bản Đăng trong Linh Giới ở mi tâm của nàng có lai lịch không hề nhỏ.
“Tiêu tốn mười năm trời, cũng chỉ tìm được những mảnh vỡ áo giáp của hai chiếc giáp bảo vệ cánh tay.”
Tả Khâu Hồng Đình xắn tay áo lên, để lộ ra lớp áo giáp màu bạc đang bao phủ trên cánh tay.
Khi nàng dùng pháp lực thôi động, hai chiếc giáp tay màu bạc dần dần tỏa sáng. Trên giáp tay có rất nhiều vết nứt, sức mạnh bộc phát ra làm cho không gian phải rung chuyển.
Quanh người xuất hiện từng đạo tia chớp màu bạc, xuyên thấu qua hư không.
Lý Duy Nhất thầm hít một ngụm khí lạnh: “Thiên Phạt Ngân Lôi?”
Thiên Phạt Ngân Lôi đại diện cho sức mạnh của “Thiên Phạt”.
Ví dụ, tu luyện Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đến tầng thứ chín, muốn tu luyện ra Thiên Phạt Ngân Lôi, thì bắt buộc phải đi vào tiểu hội kiếp của sinh linh khác để hấp thụ sức mạnh thiên kiếp, có thể nói là nguy hiểm tột cùng.