Tây Giao Ma Lăng được xây dựng ngay trên dãy núi quặng kim loại khổng lồ nằm ở phía Tây Tiêu Dao Kinh. Khu vực này rộng bao la, đồi núi trập trùng, rừng rú hoang vu, bị bao phủ bởi trận pháp giết chóc lưu lại từ hai vạn năm trước. Cả một vùng xung quanh đều là khu vực cấm, chẳng ai dám lại gần.
Quân đội đồn trú canh gác quanh năm suốt tháng, chỉ duy nhất con cháu mang dòng máu họ Ngu mới được phép bước vào trong mỗi dịp tế lễ, viếng thăm.
Những cột đá sừng sững, bia cổ chọc trời, tượng thú đá nằm rải rác khắp nơi. Từng tầng từng lớp ma mây cuồn cuộn bay lượn giữa những lăng mộ của các bậc Siêu Nhiên, khiến nơi này toát lên vẻ âm u, rợn người đến rợn gáy.
“Vút!”
Bóng dáng già nua với mái tóc bạc phơ của Thanh Từ xuyên qua một tầng sương mù ma trận. Sau khi đáp xuống đất, cơ thể lão từ hư ảo chuyển dần thành thực thể, từ không thành có.
Những đường nét Trận Văn trên mặt đất và trong không khí nhạt dần dưới sức mạnh của Thái Hư Chi Lực.
Lão đưa mắt nhìn về phía trước.
Ma Hoàng Lăng hiện ra bên kia bờ của một con sông lớn màu nâu vàng, tựa như một dải ngọc thạch bao quanh. Lăng mộ cao lớn đồ sộ, tựa như một ngọn núi thiêng, được xếp bằng những tảng đá khổng lồ dùng để dựng trận.
Hai vạn năm trôi qua, những tảng đá trên lăng mộ đã bị gió sương bào mòn, mọc đầy cỏ cây rậm rạp và những dây leo dài hàng trăm trượng.
Chỉ có những tấm bia cổ, thần đạo, đỉnh hương, cổng chào nằm ngay trước lăng là vẫn còn giữ được vẻ sạch sẽ, nguyên vẹn.
“Thủ đoạn lợi hại thật, không ngờ trận pháp tạo nghệ của Ma Hoàng năm xưa lại cao siêu đến nhường này?”
Thanh Từ cúi đầu nhìn xuống, những vệt máu hằn sâu trước ngực do bị trận pháp cắt qua đang lành lại với tốc độ chóng mặt.
Với tu vi niệm lực thâm hậu, cộng thêm sự hỗ trợ của Thái Hư Tổ Trùng, lão có thể ra vào trận pháp của Tông Nhân Phủ và Tiêu Dao Cung như chốn không người, vậy mà lại phải chịu thiệt thòi ở đây.
Cửu Phân Long bước ra từ trong màn sương ma mây, từ từ tiến lại gần: “Tương truyền, tạo nghệ niệm lực của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng còn cao hơn cả võ đạo. Lúc sắp chết, bà ta đã dùng chính sinh mạng của mình làm cái giá phải trả để thi triển Tuế Nguyệt trớ chú, nguyền rủa chết toàn bộ dân chúng trong nước và năm đạo quân xâm lược Tuế Nguyệt Quốc, biến cả một đất nước thành vùng đất chết, chỉ có Ma Hoàng và một vài người may mắn sống sót. Sức mạnh đó khủng khiếp đến mức nào chứ? Thử hỏi có vị Thập Cường Chí Tôn đương thời nào làm được như vậy không?”
“Khô Vinh Đới do Tuế Nguyệt trớ chú tạo thành trải dài hàng chục vạn dặm dọc theo biên giới của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Trải qua hai vạn năm, ngay cả Võ Đạo Thiên Tử vẫn không thể bước vào. Đó rốt cuộc là sức mạnh gì vậy?”
“Ngu Đồ là đệ tử của bà ta, tạo nghệ niệm lực làm sao có thể thấp được?”
Dù là người vô cùng kiêu ngạo, nhưng Cửu Phân Long vẫn bày tỏ sự ngưỡng mộ tột độ đối với tu vi của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.
Gã nói tiếp: “Ngu Đồ khi xây dựng Tiêu Dao Kinh, năm xưa còn phải cất công mời thêm hai vị Đế Niệm khác của Doanh Nam đến hỗ trợ, mất ròng rã ba trăm năm mới hoàn thành cơ mà.”
Tiếng bước chân thứ ba bỗng nhiên vang lên.
“Trận pháp càng mạnh, càng chứng tỏ chúng ta đã tìm đúng chỗ.”
Âm Miện Vương đội trên đầu chiếc Âm Thần Quan, một tay nâng khúc xương bàn tay của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, tay kia cầm Nữ Hoàng Quyền Trượng: “Câu nói vừa rồi của Ma Long Vương khiến bản vương cảm thấy khá bối rối đấy.”
“Âm Miện Vương đang thắc mắc điều gì sao?” Cửu Phân Long mỉm cười hỏi.
Âm Miện Vương đáp: “Linh giới của Thánh Linh Vương Niệm Sư một khi được bung ra, diện tích có thể lên tới vạn trượng vuông. Còn linh giới của Đế Niệm Sư thì tùy vào mức độ tu vi, kích thước có thể dao động từ trăm dặm đến nghìn dặm vuông, mỗi linh giới là một Bí Cảnh riêng biệt.”