Giữa vô vàn suy nghĩ kinh hoàng của đám đông, hư ảnh Cốt Tiêu và kinh văn của Chí Thượng Pháp Khí ập xuống đỉnh đầu Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thừa hiểu linh hồn của Thi Yêu cực kỳ cường đại, lại rất sành sỏi các đòn tấn công bằng sóng âm, tinh thần và linh hồn, nên tất nhiên đã đề cao cảnh giác. Niệm lực của hắn luôn được nuôi dưỡng trong Lưu Ly Trản đặt trong linh giới, từ đầu đến cuối chưa từng hoàn toàn chìm vào Hắc Thủy Hồn Linh Thế Giới do gã tạo ra.
Hắn khẽ nhẩm chữ “Tiền”.
Linh quang trên người chớp lóe, thân hình đã lướt ngang sang phải cả trăm trượng, tránh được hư ảnh Cốt Tiêu dài bảy dặm.
Hư ảnh Cốt Tiêu xẹt qua trên Thiên Hỏa Hình Đài, để lại trên đó những vết nứt chằng chịt.
“Keng keng!”
Ác Đà Linh từ Phong Phủ của Lý Duy Nhất bay ra, lơ lửng ngay phía sau đầu, phát ra từng luồng sóng âm chấn động, va đập với tiếng tiêu dội tới.
“Linh hồn ý niệm của hắn quả nhiên siêu phàm, chẳng lẽ đúng là Tổ Thiên Đồng chuyển thế?”
Thi Yêu thấy Lý Duy Nhất xông thẳng về phía mình, ánh mắt rực lửa, sát khí bừng bừng.
Rõ ràng, Lý Duy Nhất muốn dốc tốc độ nhanh nhất để hạ gục gã trong cuộc đấu tay đôi này, từ đó rảnh tay đối phó với Bách Phong và Chiến Đinh.
Không dám nương tay, năm ngón tay trái trắng muốt như ngọc của Thi Yêu vươn ra không trung.
Vừa ra tay đã là tuyệt học tiên thuật của Bán Tiên Ngọc Đế.
“Chưởng Quốc Thiên Tâm Trảo.”
Ngón trỏ của Thi Yêu không có da thịt, mà là một lóng xương ánh bạc rực rỡ. Từ huyệt Lao Cung giữa lòng bàn tay tuôn ra lượng lớn kinh văn tiên đạo và pháp khí xám bạc, thủ ấn to như đám mây ngũ chỉ, cuồn cuộn lao tới.
Thiên địa pháp khí xung quanh thủ ấn sôi sục.
Không gian lõm xuống cùng với quang ảnh của năm ngón tay.
Trong mắt Lý Duy Nhất xẹt qua một tia kinh ngạc, cùng là “Chưởng Quốc Thiên Tâm Trảo”, nhưng cách Thi Yêu và Thi Nhiêu thi triển lại khác xa nhau. Không phải khác biệt về đẳng cấp hay uy lực, mà là đạo uẩn ẩn chứa bên trong thuật pháp không giống nhau.
Mỗi người tu luyện ra sẽ mang một nét riêng biệt?
Những cường giả tiền bối có mặt tại đó, ngay cả Thời Dương Giáo Tôn và Cự Linh Thi Vương, cũng đang chăm chú quan sát sát thuật chưởng ấn từng làm nên uy danh lẫy lừng khắp Lạn Châu của Bán Tiên Ngọc Đế này, cố gắng tìm hiểu cặn kẽ.
Đối với Động Khư Quỷ Thành và Hắc Ám Chân Linh, bốn chữ “Bán Tiên Ngọc Đế” còn nặng ký hơn cả toàn bộ sinh linh các tộc ở Doanh Nam cộng lại.
Ba bên đều xem đối phương là mối đe dọa.
Sở dĩ chúng hợp tác, là vì có ngọn núi cao vời vợi đáng sợ ngang ngửa Bán Tiên Ngọc Đế mang tên “A Di Đà Phật”, có mối đe dọa khổng lồ là “Nghiệp Hỏa Kính”, và hơn hết là đội quân của Nhân Thần Lục Bộ từ Cửu Giới Bách Đảo có thể vượt qua biển máu đến chi viện bất cứ lúc nào.
Lý Duy Nhất không hề né tránh, giơ tay vẽ một vòng tròn, tạo ra những gợn sóng hư không hình tròn trước mặt.
Một đạo Phiên Thiên Chưởng Ấn được đánh ra, ấn chương ngưng tụ vững chắc, tựa như đại ấn trong tay thiên thần, kéo theo thiên địa pháp tắc và thiên địa pháp khí, va chạm trực diện với Chưởng Quốc Thiên Tâm Trảo.
Cổ ấn và thủ ấn màu bạc đồng thời vỡ vụn.
“Bịch!”
Chân thân của hai người chạm chưởng, dư chấn làm nứt toác cả mặt đất dưới chân.
Những đường gân đen trắng trên Kim Cốt trong cơ thể Lý Duy Nhất vươn dài ra như những chiếc xúc tu, đâm sâu vào xương tủy. Sức mạnh của ánh sáng và bóng tối tạo ra một cảnh tượng khác thường trong trời đất, ngày và đêm cùng lúc hiện diện trên người hắn.