Lý Duy Nhất vẫn giữ chặt cánh cửa, không nhịn được hơi nghiêng đầu, khóe mắt liếc về phía Thiên Khuyết ở đằng xa: “Cô nhận nhầm người rồi!”
“Nhầm cái con quỷ nhà ngươi ấy, Dịch Dung Quyết có thể thay đổi vóc dáng dung mạo, nhưng bộ bảo y trên người ngươi lại là thứ cực kỳ hiếm có. Vừa rồi ra tay, lại càng để lộ khí tức, may mà quanh Địa Khuyết không có linh trần, nếu không ngươi tàn đời rồi.”
Thi Nhiêu cũng không dám hành động khinh suất, thế là xuất hiện một cảnh tượng kỳ quái, hai người từng bao phen sống mái với nhau, giờ khắc này lại kề vai sát cánh, bình tĩnh thì thầm to nhỏ.
Sát cơ vẫn luôn lẩn khuất, bầu không khí căng thẳng ngấm ngầm.
Thanh đao trong tay nàng, cong cong như vầng trăng khuyết, mũi đao luôn chĩa thẳng vào cổ Lý Duy Nhất.
Ngặt nỗi khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở của nàng lại chẳng vương chút hàn ý nào. Dưới ánh linh hà hắt tới từ hướng Thiên Khuyết xa xa, nàng trông như một tuyệt tác nghệ thuật tinh xảo nhất thế gian, căng tràn nhựa sống và thanh xuân.
Đôi môi đỏ mọng cùng hàm răng trắng bóc của nàng phát ra những tiếng cười khanh khách: “Có phải ngươi đã lấy được bản vẽ trận pháp của Địa Khuyết nên mới lẻn vào được không?”
Lý Duy Nhất âm thầm quan sát phía sau Thi Nhiêu, không thấy bóng dáng nào khác trong khu rừng ma khí phía xa, đành thôi không giả vờ nữa, trở lại giọng nói thật: “Cô không đi ta hét lên đấy. Ta là người của Phật Bộ, cao thủ đại nội không dám làm gì ta đâu, nhưng Thi tiểu thư e rằng lát nữa sẽ biến thành tử tiểu thư đấy.”
“Vậy ngươi hét đi! Sẵn tiện gọi luôn cao thủ Doanh Đông của ta tới, băm vằm ngươi ra, trả thù cho các Kim Ô Vệ đã khuất.” Thi Nhiêu đoán chắc Lý Duy Nhất không dám hét, chen bạo vào trong cửa, đẩy ngực hắn ra, thẳng thừng sải bước về phía quảng trường ngọc thạch dưới lòng đất. Lý Duy Nhất sững sờ tại chỗ, trong chốc lát hơi bàng hoàng, lẽ nào nàng ta không biết tu vi của mình hiện tại đã tăng vọt, đánh với nàng ta tuyệt đối chỉ có thắng chứ không có bại sao?
Vội vã đóng cửa lại, hắn mau chóng đuổi theo, khẽ gọi nàng lại: “Đừng có chạy lung tung, động vào trận pháp là tất cả đi chầu diêm vương đấy.”
Thi Nhiêu dừng bước, quay người cười khì khì: “Biết ngay là ngươi không dám làm bậy mà.”
Hai người thôi động bảo y trên người, chuyển sang trạng thái tàng hình, cẩn trọng tiến về phía quảng trường sâu ba mươi ba trượng bên dưới.
Lý Duy Nhất thầm cảnh giác, suy tính cục diện đêm nay.
Suy đoán khả năng bắt gọn Thi Nhiêu mà không kinh động đến cao thủ đại nội.
Nữ tử này là đỉnh phong Tam Trọng Sơn, hơn nữa tuyệt đối là thiên tài ngút trời cỡ như Thẩm Tịnh Tâm và sư huynh, những người có thể vượt qua đạo Thanh Đồng Môn thứ năm, chiến lực không hề thua kém một số cường giả Tiểu Thánh Sơn.
“Đang nghĩ gì vậy? Định bất ngờ bắt ta sao?”
“Đừng có làm bậy, một khi ngươi bại lộ thân phận trong Địa Khuyết, cho dù Nhị Phật Gia có thể vớt ngươi ra, ngươi cũng đừng hòng vào lại đây. Huống hồ, ngươi bây giờ là một tiểu thái giám, Tào ma tướng Tào Thần chỉ cần bắn một mũi tên từ xa là có thể lấy mạng tên Hắc Ám Chân Linh dám mạo danh Bát Phật Gia là ngươi rồi.”
Thi Nhiêu sợ Lý Duy Nhất làm liều, lại ra vẻ nghiêm trọng nói thêm: “Ngay cả Loan Sinh Lân Ấu, trên người cũng có một chiêu sát thuật của Minh Giao Vương. Với thân phận của ta, ngươi thử đoán xem ta có bao nhiêu chiêu bảo mạng? Hộ Thân Đế Phù tự động phòng ngự? Hay sát thuật mạnh hơn? Dám theo vào đây, chứng tỏ ta ít nhất cũng có nắm chắc có thể lôi ngươi chết chung.”