Áo giáp trên người Viên Thập Huyền rách nát tơi tả, qua những kẽ hở có thể thấy chằng chịt vết đao chém kiếm đâm, mái tóc dài xõa tung, mỗi bước đi để lại một dấu chân đẫm máu. Ông ta dốc toàn lực vận chuyển Thánh Linh pháp khí trong cơ thể, đạp lên kinh văn, độn tẩu với tốc độ nhanh nhất.
Khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, ánh mắt không còn kiên định, cơn đau rát từ những vết thương không ngừng truyền tới, không thể chữa lành trong thời gian ngắn.
Khoảnh khắc này, trong đầu ông ta bỗng chốc trở nên sáng rõ, tự kiểm điểm lại xem liệu mình có đưa ra quyết định sai lầm nào trong một phút chốc không. Cuối cùng ông ta bất lực nhận ra rằng, dù cho có làm lại một lần nữa, bản thân lúc đó vẫn sẽ đưa ra sự lựa chọn tương tự.
Chỉ tính riêng những tài nguyên và bảo vật mà Lý Duy Nhất đang mang trên người thôi đã quá sức cám dỗ, một mình hắn có giá trị ngang với cả một ức tông môn hay ức gia tộc. Đừng nói là đánh cược tính mạng của bản thân, có đánh cược tính mạng của cả bộ tộc cũng đáng. Còn tính mạng của bộ tộc nặng bao nhiêu trong lòng ông ta, thì chỉ có mình ông ta rõ.
Đường chân trời phía trước hiện lên hàng loạt ánh đèn từ những mái nhà, có thể thấy một đường viền đen như sợi chỉ kéo dài của bức tường thành. Trên vùng đồng không mông quạnh, một tòa đại thành hùng vĩ đang ở trước mắt.
Viên Thập Huyền lấy lại tinh thần, chỉ cần xông vào tòa đại thành đó, bắt bách tính trong thành làm con tin, có lẽ sẽ có thể đàm phán với Lý Duy Nhất. Lý Duy Nhất dẫu sao cũng là người của Phật Bộ, mà Phật môn thì chuộng từ bi, trọng nhân quả, tránh sát sinh, chắc chắn sẽ bị trói buộc bởi đạo đức.
Đánh cược vào nhân tính chưa bao giờ là cách hay, nhưng đó đã là kế sách duy nhất trong lúc tuyệt vọng này.
Lý Duy Nhất đuổi theo phía sau, nhìn thấu ý đồ của Viên Thập Huyền, liền dốc toàn lực tung ra Ác Đà Linh và Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay là là trên mặt đất, giải phóng ra pháp khí mang năm màu sắc, tạo thành một vòng xoáy ngũ hành khổng lồ, hạn chế tốc độ của Viên Thập Huyền, gắt gao kéo ông ta lại.
Cây cỏ và đất đá trên mặt đất vì thế mà phủ một lớp ánh kim loại, ngăn cản ông ta tiếp tục thi triển thuật độn thổ.
“Leng keng!”
Tiếng chuông lạc đà vang lên trong không trung ngay trên đỉnh đầu Viên Thập Huyền.
Mỗi tiếng vang lọt vào tai, uy lực chẳng khác nào âm thanh trời sập đất lở.
Lý Duy Nhất dùng tu vi Tam Trọng Sơn thôi động Ác Đà Linh, khiến nhiều kinh văn hơn trong món Chí Thượng Pháp Khí này thức tỉnh, uy năng so với trước kia tăng vọt đáng kể. Dù cho linh hồn của Viên Thập Huyền có mạnh mẽ sau khi thành Thánh, trong đầu ông ta vẫn nảy sinh tạp niệm rần rần, ác niệm cuộn trào, tinh thần hỗn loạn.
Tiểu Thánh Sơn, tu luyện “Thánh Vực”.
Trung Thánh Sơn, tu luyện “Thánh Tuyền”. Cửu Tuyền lột xác, tốc độ tuôn trào pháp lực tăng gấp mấy lần, thậm chí gấp mười lần. Không cần hô hấp pháp khí thiên địa, chỉ dựa vào pháp lực nội sinh cũng có thể duy trì chiến đấu trong thời gian dài hơn.
Đại Thánh Sơn, tu luyện “Thánh Hồn”. Nuôi dưỡng linh hồn bên trong, làm tinh thần cường tráng, thân xác chết nhưng hồn không diệt.
Chỉ cần hồn phi phách tán không triệt để, có thể chuyển sang tu Thệ Linh đạo, giữ lại một phần hoặc toàn bộ ý thức, hóa thành quỷ linh.
Mặc dù chỉ là lay lắt hơi tàn, nhưng cũng là mở ra một con đường sống trong cõi chết, có khả năng trở thành Thệ Linh cường giả.
Thế nhưng, cường giả Đại Thánh Sơn muốn trước khi thọ nguyên cạn kiệt, để Thánh Hồn tách khỏi nhục thân, chuyển sang tu Thệ Linh đạo, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra. Thọ nguyên cạn kiệt không chỉ là sinh cơ của nhục thân bị tuyệt diệt, khí huyết suy yếu, mà linh hồn cũng trở nên vẩn đục.