Trang Sư Nghiêm không hề như Lý Duy Nhất dự đoán mà hất vội ống tay áo phẫn nộ rời đi, ngược lại, ngây người ra một lát, trong lòng không biết đang nghĩ gì, thở dài: “Cậu nói một chút cũng không sai, con bé đi lên con đường không lối thoát, là trách nhiệm của ta, là lão phu đã làm mọi chuyện hỏng bét, sai một bước, sai từng bước, sao cũng không làm đúng được…”
Liều thuốc mạnh tiếp theo mà Lý Duy Nhất định dùng, nhất thời lại nuốt ngược vào trong. Chắc hẳn những lời vừa rồi, đã chạm đến nỗi đau trong lòng lão đạo sĩ.
Liễu Điền Thần giả vờ như không nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, cúi người xuống, giải phóng pháp khí, kiểm tra thi thể của Nhạc Đề.
Trang Sư Nghiêm hỏi: “Nó thực sự đã thay đổi rất nhiều, đã triệt để sa đọa rồi sao?”
Với hệ thống tình báo của Tiếu Linh Quân, cộng thêm một năm đã trôi qua, Trang Sư Nghiêm làm sao có thể không biết “Lạc Âm Cơ” đã đi miền tây Doanh Châu tìm Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất không vòng vo nữa, nói thẳng: “Cũng chưa đến mức đó, nhưng tính tình đã ở bên bờ vực nguy hiểm. Ta muốn kéo muội ấy về, cũng bắt buộc phải kéo về, không thể mặc kệ tính nết của muội ấy được.”
Trang Sư Nghiêm sắc mặt khôi phục lại, vẻ mặt ôn hòa: “Hơn tám mươi năm trôi qua, đã xảy ra rất nhiều chuyện, mặc dù con bé hành sự có giới hạn, nhưng hai bàn tay đã nhuốm máu. Ba chữ Lạc Âm Cơ, người người đều muốn giết cho bằng được, ác danh ở Thái Âm giáo không hề thua kém Bạch Dạ Thanh Liên.”
“Đó mới chỉ là thứ yếu, phiền phức hơn cả là Thanh Từ.”
“Có ông ta ở đó, nha đầu Thanh nhi chỉ có thể bị ông ta kéo sâu vào vực thẳm, ai cũng hết cách.”
Với sự hiểu biết của Trang Sư Nghiêm về tình báo của Thái Âm giáo, nếu Thanh Tử Cân thực sự đã làm những việc không thể vãn hồi từ lâu, thì vừa rồi đã không hỏi câu “có triệt để sa đọa hay không”.
Lý Duy Nhất hỏi: “Ta muốn biết, Tiếu Tôn có thể vì muội ấy làm đến mức nào? Năm xưa, Phó Tiếu Tôn Liễu vì muốn giúp Đường Vãn Châu, sẵn sàng ban bố quân lệnh triệu tập nàng ấy về doanh ngay trong ngày nàng ấy bị ép hôn.”
“Tiếu Tôn vì Tử Cân, có thể đánh đổi nhiều hơn thế không?”
“Tiếu Tôn chỉ cần trả lời khẳng định, phía Thanh Từ, ta sẽ ứng phó.”
Bất kể sau này có định ủng hộ Thanh Tử Cân nắm quyền Ma Quốc hay không, bước đầu tiên, đều là kéo nàng trở về Tiếu Linh Quân, kể cho người trong thiên hạ nghe một câu chuyện đẫm nước mắt.
Thân thế gia tộc bị diệt môn, phải lưu lạc, là một câu chuyện đẫm nước mắt.
Vì không muốn gia nhập Thái Âm giáo, mà chọn cách tự thiêu, cũng là đẫm nước mắt.
Gia nhập Thái Âm giáo, nhưng vẫn giữ được sơ tâm (bản tâm ban đầu), ngấm ngầm tu luyện ma công, cho dù bị người trong thiên hạ hiểu lầm, chịu muôn vàn tủi nhục, vì nhân tộc vẫn âm thầm gánh vác mà tiến về phía trước.
Bây giờ thân phận bị bại lộ, cửu tử nhất sinh (chín phần chết một phần sống), không thể giả vờ được nữa, trở về Tiếu Linh Quân, hợp tình hợp lý chứ nhỉ?
Trang Sư Nghiêm hiển nhiên biết được năng lực của Lý Duy Nhất, không hề cho rằng hắn đang nói khoác lác: “Cậu lại đang tính toán chuyện gì nữa?”
Lý Duy Nhất nói: “Tiếu Tôn cứ trả lời ta trước đã.”
“Nếu có thể kéo con bé về, lão phu có thể đánh đổi mọi danh dự, vị trí Tiếu Tôn này nhường lại cũng được. Nhưng sau khi con bé trở về, rất có thể sẽ không có chỗ dung thân, sẽ sống rất đau khổ trong những lời gièm pha.” Trang Sư Nghiêm thở dài một tiếng, đã sớm suy đi tính lại chuyện này vô số lần.