Cảnh giới Trữ Thiên Tử, đối với những bậc đỉnh cấp siêu nhiên mà nói, giống như việc leo lên những ngọn núi cao nhất và hiểm trở nhất thế gian, tạo ra khoảng cách bản chất với những người còn lại, từ đó “nhất lãm chúng sơn tiểu” (lên đỉnh cao nhìn xuống thấy núi non đều nhỏ bé).
Trước Trữ Thiên Tử, sáu ngàn năm là đại quan thọ nguyên. Sau khi thành Trữ Thiên Tử, có thể theo đuổi cực hạn thọ nguyên “Một Hội” – mười vạn tám nghìn năm. Do đó, toàn bộ phía nam Doanh Châu, nhân tộc, yêu tộc, Đạo nhân cộng lại, Trữ Thiên Tử chỉ có hai mươi tám vị.
Cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử thì càng gian nan hơn. Đó không phải là leo núi, mà là lên trời.
Một khi bước chân vào Khôn Nguyên, tuyệt đại đa số đều có thể vượt qua “Tiểu Hội Kiếp” một vạn tám nghìn năm, từ đó đạt được thọ nguyên sống thêm “Một Hội” nữa. Thọ mệnh đạt tới hai vạn một nghìn sáu trăm năm. Đại hạn sáu ngàn năm và hai vạn một nghìn sáu trăm năm, chính là khoảng cách bản chất nhất giữa đỉnh cấp siêu nhiên và Võ Đạo Thiên Tử.
Tu hành mê hoặc lòng người biết bao, khiến người ta không ngừng tìm kiếm, khổ sở theo đuổi. Cơ duyên Trữ Thiên Tử và cơ duyên Võ Đạo Thiên Tử, làm sao họ có thể không tranh giành đến sứt đầu mẻ trán?
Đông Cảnh, Lôi Tiêu Tông.
Lôi Tiêu Tông tông chủ cảm ứng được dao động cường hãn khi phá cảnh Khôn Nguyên, thần sắc kinh biến, phất tay áo mở ra trận pháp và thạch môn từ xa, thân hình lấp lánh lôi điện, xuất hiện trên đỉnh Lôi Thần Điện, trông về hướng thành biên giới Hoàng Giang xa xôi.
Nơi chân trời, lưu ly hà quang rực rỡ. Thiên địa pháp khí tựa như sóng nước, tầng tầng lớp lớp xung kích tới. Dưới màn đêm, từng ngọn đèn của Lôi Tiêu Tông thắp sáng, từng đạo thân ảnh bay ra. Các võ tu trẻ tuổi bàn tán xôn xao, đưa ra đủ loại suy đoán.
Tần Thiên Tụng – cường giả số một dưới tầm siêu nhiên của Lôi Tiêu Tông, cùng tất cả võ tu Trường Sinh Cảnh trong tông môn thi triển thân pháp, xuất hiện trên quảng trường ngoài Lôi Thần Điện.
“Đại Cung Chủ phá cảnh Khôn Nguyên, trở thành một vị Võ Đạo Thiên Tử khác của nhân tộc, sở hữu quyền cách lập quốc. Võ tu Trường Sinh Cảnh Lôi Tiêu Tông nghe lệnh, theo bản tông chủ cùng tới Hoàng Giang, chúc mừng tân Thiên Tử ra đời.”
Tông chủ Lôi Tiêu Tông vốn dĩ có ý đồ với Lăng Tiêu sinh cảnh, nhưng lúc này, mọi ý đồ đều tan thành mây khói. Còn dám nghĩ ngợi thêm chính là tự tìm đường chết. Đại Cung Chủ không phá cảnh tại Thánh Đường sinh cảnh, không phá cảnh tại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, mà chọn Lăng Tiêu Đông Cảnh, chọn sông Hoàng Giang, điều này đã nói lên rất nhiều điều.
Bà ấy sắp trở lại rồi!
Đông Hải.
Thống lĩnh thủy mẫu nhất tộc vùng hải vực giáp ranh Lăng Tiêu sinh cảnh, cùng với hà yêu của ba mươi sáu con sông lớn đổ ra Đông Hải (bao gồm cả sông Hoàng Giang).
“Vút!”
Một vùng hải vực rộng lớn trở nên sáng rực. Những đám mây thủy mẫu trắng bay ra từ đáy biển, lớn như thần sơn màu trắng, lơ lửng giữa thiên không, chiếu sáng nghìn dặm hải vực như ban ngày. Giọng nói của Thủy Mẫu lão tổ truyền ra: “Ba mươi sáu lộ hà yêu nghe lệnh, theo ta tới Hoàng Giang, bái hạ Thiên Tử.”
Hai ngàn tám trăm năm trước, sau khi Thiền Hải Quán Vụ trảm sát Phi Long, địa bàn châu phủ của Lăng Tiêu sinh cảnh đã lấn sâu vào hai bờ Đông Hải ba vạn dặm, có quyền kiểm soát tuyệt đối với hải vực trong vòng ba vạn dặm đó. Yêu tộc ở sáu bảy vạn dặm hải vực còn lại cũng phải cúi đầu xưng thần.