“Cẩn thận!”
Thấy Thạch Na Nhĩ phá không lao lên, Thái Sử Thanh Sử sắc mặt khẽ biến, lo lắng cho an nguy của Lý Duy Nhất, lập tức giải phóng niệm lực cách không tấn công vào hồn linh ý thức của hắn.
Có lẽ đòn tấn công sẽ bị Long Thủ Đồng Lang Giáp ngăn cản, nhưng ít nhiều cũng có thể kiềm chế đôi chút.
Mấy chục năm qua, Thái Sử Thanh Sử luôn cho rằng Thạch Na Nhĩ chỉ là một Trường Sinh Cảnh đệ thất cảnh tầm thường, nhưng lần gặp gỡ tại Lang Độc Hoang Nguyên này mới phát hiện mình đã lầm to. Tu vi của tên man tặc này cư nhiên đã đạt tới Dung Đạo, hơn nữa pháp khí hùng hậu huyền dị, uẩn hàm tiên vận. Lúc trước ở dưới lòng đất, Mảnh Gương Thiên Địa đại trận suýt chút nữa đã không giữ nổi hắn.
Chỉ có An Nhàn Tĩnh – vị cường giả Hư Đan Cảnh này mới có thể trấn áp được hung uy của hắn.
Cường giả tầng thứ Dung Đạo tốc độ cực nhanh, thân hình xuyên thấu qua bốn loại sức mạnh trận pháp Phong, Hỏa, Lôi, Điện, trong chớp mắt đã áp sát trước mặt Lý Duy Nhất. So với An Nhàn Tĩnh và Thái Sử Thanh Sử, trong mắt Thạch Na Nhĩ, Lý Duy Nhất rõ ràng có tu vi thấp nhất, nội hàm mỏng nhất.
Bất luận thằng nhóc này có phải là võ tu Thập Tuyền trong truyền thuyết hay không, tu vi tuyệt đối không phải đệ thất cảnh. Chỉ cần trong vòng một hai chiêu sinh cầm được hắn, hôm nay liền có thể xoay chuyển tình thế, lật ngược thế cờ.
Long Thủ Đồng Lang Giáp trên người Thạch Na Nhĩ giải phóng pháp khí kinh văn bao phủ khốn cấm Lý Duy Nhất. Móng đồng dài khoảng bảy tấc xé rách không gian đến vặn vẹo, khí kình như sóng, hình thành nên trảo ảnh còn khổng lồ hơn cả cơ thể Lý Duy Nhất. Dù Lý Duy Nhất có Huyết Phù Đồ ma giáp hộ thân, hắn vẫn có lòng tin một trảo này sẽ khiến đối phương trọng thương mất sạch chiến lực.
Lý Duy Nhất sau lưng mọc ra đôi cánh ve trong suốt rộng lớn, chân đạp Quang Minh và Hắc Ám, thân hình nghịch thế bay lên cao. Thế nhưng, thủy chung không thể thoát khỏi kinh văn của Long Thủ Đồng Lang Giáp, trên người như bị quấn lấy bởi hàng ngàn hàng vạn sợi xích. Trong lòng hắn không kinh không sợ, hai tay chắp lại trước ngực, thi triển Phật môn “Hợp Chưởng Ấn”.
Đây chính là thủ ấn nằm trên tầng thứ sáu của Lục Như Phần Nghiệp.
“Oành!”
Tiên Hà Thanh Huy pháp khí trong Thần Khuyết phun trào. Mi tâm linh giới nở rộ hà quang bốn màu. Pháp lực dạng lỏng trong Thập Tuyền tuôn trào, vận chuyển trong ngấn mạch. Toàn bộ sức mạnh tại thời khắc này được điều động hoàn toàn, tạo nghệ võ học suốt mấy chục năm qua được vận dụng tới cực hạn.
Ngọn lửa đỏ vàng lấy cơ thể Lý Duy Nhất làm trung tâm bùng nổ ra ngoài, thiêu đốt cả ngọn núi hoang, lan rộng ra tới trăm dặm, hóa thành một biển lửa mênh mông cực kỳ tráng lệ. Hợp Chưởng Ấn của Lý Duy Nhất tách ra, song chưởng cùng xuất.
“Oành!”
Hai luồng sức mạnh hùng kình va chạm, hư không chấn động. Sự trói buộc của kinh văn Long Thủ Đồng Lang Giáp cuối cùng cũng tan rã. Lý Duy Nhất cơ thể chấn động mạnh, bị đánh văng ra xa bảy dặm, khi đôi chân tiếp đất vẫn còn lùi lại không ngừng, đôi tay và ngũ tạng lục phủ đau đớn dữ dội.