(Đã sửa lại bản dịch ngày 23/02/2026):
Cổ Tiên Đoạn Liệt Đới, kéo dài hơn bốn vạn dặm, giống như một hẻm núi nhìn không thấy điểm tận cùng, vì nhiều lần đào được thi hài cổ tiên cự thú ở gần đới đứt gãy mà có tên này.
Lại có nhiều vị đại hiền nhân tộc thăm dò khảo cứu, nơi này có lẽ là di tích lưu lại từ thời đại cổ tiên cự thú biến mất, cũng không phải hình thành tự nhiên.
Hàng ngàn vạn năm qua, ở dưới đáy đới đứt gãy, luôn có thể đào ra cổ vật trân quý, cùng với tàn hài của sinh linh chưa biết.
Trong lịch sử, có rất nhiều tu giả từng gặp phải sự kiện ly kỳ ở đây. Ví dụ, có người đêm hôm trước còn đang đào bới dưới đáy hẻm núi, ngày hôm sau tỉnh lại, lại xuất hiện ở trong khu chợ sầm uất cách xa mấy chục vạn dặm.
Lại ví dụ, có tu giả đi lạc sáu ngày ở vùng này, sau khi đi ra, bên ngoài đã trôi qua sáu mươi năm, cảnh còn người mất.
Càng có nhiều vị siêu nhiên táng thân thần bí tại đây, thi cốt không còn.
Nói chung, Cổ Tiên Đoạn Liệt Đới có rất nhiều truyền thuyết, khoác lên cho nó một bức màn sắc thái thần bí khiến người ta vừa hướng tới lại vừa sợ hãi.
Mãi cho đến hai vạn năm trước, Độ Ách Quán khai bích sơn môn ở gần đới đứt gãy, thành lập đại giáo huy hoàng, mới trấn áp được các loại quỷ dị trong truyền thuyết.
Từ đó về sau, mảnh sinh cảnh này ngày càng hạo đại phồn vinh, ngàn vạn môn đình cùng ức tộc do đệ tử Độ Ách Quán khai bích ngày càng nhiều, có ba trăm sáu mươi tòa châu thành, dần dần trở thành mảnh ngọc thổ rộng lớn ở phía nam Doanh Châu chỉ xếp sau sáu tòa sinh cảnh cỡ lớn.
Hẻm núi trước mắt không hề chật hẹp, ngược lại mười phần rộng lớn.
Chỗ rộng nhất lên tới hơn một trăm dặm, đáy hẻm núi giống như bình nguyên đá lởm chởm, địa chất kiên ngạnh. Vách núi vách đá hai bên đều là tầng nham thạch màu vàng nâu, mọc lưa thưa cỏ cây.
Ở nơi xa hơn, mây mù mịt mờ, quần sơn mọc lên san sát.
Bốn người hội hợp cùng Tả Khâu Hồng Đình, men theo đáy hẻm núi của đới đứt gãy, bay vút về phía trước.
“Khúc Dao nói với ta, cô đã bị bắn chết. Có bị thương không?” Lý Duy Nhất quay đầu lại, quan tâm hỏi.
“Nàng ta muốn dùng lời này để làm loạn tâm cảnh của ngươi mà thôi, muốn ngươi áy náy và lo lắng. Mười vị cao thủ cấp bậc Trường Sinh nhân do Khúc Dao phái tới có năng lực truy tung bình thường, ở châu thành Phủ Châu của Vân Khư sinh cảnh đã bị ta dùng Dịch Dung Quyết cắt đuôi. Đánh không lại chẳng lẽ ta bỏ chạy còn chạy không thoát? Lục Phượng và Thanh Đình đều là công cụ đi thay bước chân của ta, ta đến sớm hơn các ngươi một ngày, vẫn còn thời gian quay về Độ Ách Quán ngủ được hai canh giờ.”
Tả Khâu Hồng Đình dùng phù quang nhu hòa trên người bao phủ bốn người, thần thái sái thoát, ngữ điệu nhẹ nhõm, mượn điều này để truyền đạt niềm tin cho bọn họ.
Hiện tại chỉ có nàng là ở trạng thái toàn thịnh.
Sát giác được sau lưng có một thanh chiến kiếm pháp khí xé gió bay tới. Mi tâm Tả Khâu Hồng Đình tỏa linh quang rực rỡ, ráng sương ngút trời, lăng không bay lên, vung ra mộc trượng gỗ đào, đánh ra một dải trận mộ hình bát quái, chấn thanh chiến kiếm bay ngược trở lại.
“Còn một trăm dặm nữa, rất nhanh sẽ đến.”