(Đã sửa lại bản dịch ngày 28/03/2026):
Ngàn năm trước, Ký Xuân Quân thần phục Thiền Hải Quan Vụ, là người phát ngôn của toàn bộ hoa yêu và thực tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải.
Ngàn năm gần đây, nàng ta đã hoàn toàn tách ra, căn bản không nghe theo sự điều động và pháp lệnh của ba vị cung chủ Lăng Tiêu Cung.
Mã Gia phưỡn cái bụng phệ, vác cái đầu bự chảng, nằm phơi bụng trên đuôi thuyền: “Lão Tất à, rốt cuộc ông có được không vậy? Vụ Thiên Tử truyền tin tới bảo rồi, ngay gần Y Châu này thôi.”
“Được, đương nhiên là được, giữa chúng ta có cảm ứng mà.”
Quán Sư Phụ lúc còn sống là một bán yêu mang huyết mạch của cổ tiên cự thú Tất Phương, tên là “Tất Phương Đường”, hoặc gọi là “Đường”. Về sau, sử dụng tro cốt và huyết nê trong không gian Huyết Nê, ngưng tụ ra thân thể hình người.
Đây chính là cảm ứng mà ông ta nói!
Cảm ứng với không gian Huyết Nê.
“Có rồi, có cảm ứng rồi…”
Quán Sư Phụ nhìn chằm chằm Huyết Ngọc La Bàn, mừng rỡ như điên.
Ký Xuân Quân đứng ở mũi thuyền, còn sinh ra cảm ứng trước một bước, chỉ về một hướng: “Có một luồng kiếm đạo khí tức của Ngọc Dao Tử, bốc lên từ trong Hắc Thổ Yêu Lâm, chắc chắn là ở đó.”
Ngọc chu chuyển hướng, bay vút đi như sao băng.
…
Dưới lòng đất, hai bên đều là vách núi dựng đứng, đá tảng lởm chởm.
Năm cái xác đẫm máu đầu bù tóc rối, miệng kêu gào quái dị, nhảy nhót trên vách núi như vượn khỉ, nhưng tốc độ lại nhanh hơn vượn khỉ rất nhiều.
Lý Duy Nhất biết rõ uy lực của Thần Kiếm Phù quá mạnh, kiếm khí lao lên mặt đất, cường giả Ma Quốc sẽ rất nhanh kéo đến, vì vậy, chỉ muốn đánh nhanh thắng nhanh.
“Xoẹt xoẹt!”
Một trăm linh tám đạo Lôi Cức Trận ngưng tụ ra, ngón tay khẽ động, năm đạo lôi điện kiếm mang bay ra, xuyên thủng thân thể của năm cái xác đẫm máu, hất văng toàn bộ chúng quay lại.
Khoảnh khắc hắn ra tay, trong lòng sinh ra một cỗ cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Không kịp suy nghĩ, lập tức thi triển thân pháp lùi về phía sau.
“Vù!”
Một đạo Thái Âm Huyền Quang, bay lên từ trong bóng tối.
Tựa như một chiếc roi ánh sáng dài ngoằng, chiếu rọi đáy đất tối tăm sáng rực hơn cả ban ngày.
Thái Âm Huyền Quang, là niệm lực linh quang do Giáo chủ Thái Âm giáo tu luyện ra, tuy chỉ là một đạo ánh sáng, nhưng cũng chẳng khác gì thánh chỉ của Giáo chủ, uy lực cực lớn. Sở Ngự Thiên vì muốn giết Lý Duy Nhất, đã sử dụng nó.
Bất ngờ đánh úp.
Dưới chân Lý Duy Nhất, mặt đất liên tục bị Thái Âm Huyền Quang xé toạc, ánh sáng của bùa hộ mệnh trên người hiện ra, ngưng tụ thành vòng sáng bảo vệ.
Đồng thời, hơn chín ngàn huyết sắc ma văn của Huyết Phù Đồ Ma Giáp, nhanh chóng bao phủ lên da thịt.
“Bành!”
Vòng sáng của bùa hộ mệnh thượng phẩm đủ sức chống đỡ một đòn của Đại Trường Sinh đệ thất cảnh, chỉ chặn được Thái Âm Huyền Quang một nhịp thở, liền vỡ vụn.Mọi trang web khác copy từ webtruyenchu.com đều là trang lậu
Lợi dụng một nhịp thở này, Lý Duy Nhất nhảy vọt sang một bên như cá nhảy, né tránh Huyền Quang.
“Choang!”
Thái Âm Huyền Quang chém vào lồng giam phù văn, cắt đứt hoàn toàn lồng giam, để lộ Minh Linh Cổ Thụ bên trong.
Thân hình Thanh Tử Cân di chuyển, né tránh sang một bên, tiếp đó, xách cây liệt diễm chiến qua (vũ khí giống cây giáo) to như cây cột trên mặt đất, phóng về phía Thái Âm Huyền Quang bay ra.
Sở Ngự Thiên nhíu chặt mày, thực sự rất không cam lòng. Lý Duy Nhất thực sự quá khó giết, Diệp Xích và Thái Âm Huyền Quang đều không thể lấy được mạng hắn.