Hồn Hải.
Sao trời đầy trời.
Lý Duy Nhất ngồi kiết già ở trung tâm bàn cờ, giữa hai lông mày ánh sáng tỏa ra bốn phía, linh quang tỏa ra bao phủ vùng biển mấy dặm xung quanh, hoàn toàn bao bọc lấy cột bia đá phía dưới.
Hỏa quang bóng cây Phù Tang thần thụ, bao bọc hoàn toàn thân thể hắn, cao tới trăm trượng, khí tức hừng hực hùng hồn.
Các vong hồn trong vùng biển phía dưới, đều bị kinh sợ chạy trốn ra xa.
Từ chỗ sâu trong Hồn Hải, xuất hiện một số hồn ảnh mang theo khí tức cường đại.
Trong đó, có hồn ảnh có thể ngưng tụ ra mây đen dày đặc nặng nề, đứng ở vùng biển cách xa mấy trăm dặm, từ xa ngắm nhìn.
Trong mắt nó, cột bia đá phía xa tựa như một ngọn đuốc đang cháy, đỉnh bia sáng rực bốn màu.
Hồn ảnh trong đám mây đen, hai đồng tử giống như hai chiếc đèn lồng máu treo lơ lửng, trên người khí tức thịnh vượng, ngắm nhìn một hồi, rốt cuộc vẫn không dám tới gần.
Bốn chữ “Xích Huyện Cổ Đạo” trên cột bia đá, tựa như có một cỗ uy thế kinh khủng, dọa lui tất cả vong linh trong Hồn Hải.
“Vù!”
Cây Phù Tang thần thụ trên đỉnh cột bia đá, bỗng nhiên nhanh chóng sinh trưởng.
Từ cao trăm trượng, một trượng một trượng vọt lên.
Cành lá càng sum suê, ánh lửa càng sáng rực.
“Ào ào!”
Vong hồn trong nước tranh nhau chạy trốn xa, phát ra tiếng sóng gào thét rú gầm của ngàn vạn người.
Bóng người đứng trong đám mây đen, miệng lẩm bẩm nói gì đó, rồi thẳng tiến ra xa, biến mất trong làn khói sóng nơi chỗ sâu của vùng biển.
Tinh quang tinh tú trên không trung vùng biển, bị một cỗ lực lượng vô hình kéo giật, hóa thành từng sợi tơ sương mù ánh sáng, như vạn dòng chảy hội tụ về biển, cuồn cuộn đổ vào giữa lông mày của Lý Duy Nhất trong bàn cờ phía dưới.
Quá trình nuốt hút tinh quang, kéo dài trọn vẹn mấy canh giờ.
Trong Linh giới trăm trượng của Lý Duy Nhất, hai mươi viên Niệm Lực Tinh Thần đều phình to ra một vòng, so với cảnh giới thứ nhất, sáng hơn hai ba phần mười.
Tứ thái linh quang hỏa diễm tỏa ra từ những viên Niệm Lực Tinh Thần, rõ ràng đã biến hóa.
Càng thêm ngưng luyện tinh thuần.
“Quả nhiên như ta đoán, thiên địa trật tự của Hồn Hải, quả thật không giống những nơi khác.”
“Ở đây dung phách phá cảnh, độ nguy hiểm giảm đi rất nhiều, không cần phải uống Thánh Linh Đan nữa.”
Lý Duy Nhất ngẩng đầu lên, ngưng mắt nhìn bóng cây Phù Tang thần thụ đã sinh trưởng tới một trăm mười trượng, có thể đồng thời cảm ứng được Thiên Xung Phách và Linh Tuệ Phách.Web copy vui lòng để lại nguồn webtruyenchu.com
Đây chính là cảnh giới thứ hai của Thánh Linh Niệm Sư!
“Dựa vào Linh thần cây Phù Tang hiện tại đã dung hợp hai phách, nếu Tình Tảo còn dừng lại ở cảnh giới tu vi năm xưa, ý niệm công kích của nàng, khó lòng lại vượt qua khoảng cách mấy dặm để quấy nhiễu ta thôi động quan bào Châu Mục.”
Với tu vi niệm lực sơ kỳ cảnh giới thứ hai của Thánh Linh Niệm Sư, so với Tình Tảo đỉnh phong cảnh giới thứ ba vẫn có khoảng cách lớn.
Nhưng, nếu đối mặt với tình huống như hai năm trước, Lý Duy Nhất tự tin, dù chỉ dựa vào tu vi thực lực của bản thân, cũng có thể ung dung ứng phó, không đến nỗi thê thảm như lúc đó. Nếu thêm vào những trợ thủ như Phụng Sí Ngạ Hoàng, kết quả tất nhiên sẽ khác hẳn.