“Vù!”
Lực lượng của Lý Duy Nhất vượt xa dự đoán của hắn.
Trượng Mâu Vạn Vật đâm xuyên qua lớp chữ và thanh vân hộ thể của Phục Văn Ngạn, sượt qua da đầu hắn, để lại một rãnh máu từ đỉnh đầu tới sau gáy, sâu tới mức lộ cả xương sọ.
Tiếp đó, trượng mâu nhấc lên, kịp thời trước khi Phục Văn Ngạn độn vào không gian, hất bay trang «Địa Thư» đang lơ lửng trên lưng hắn.
«Địa Thư» phòng ngự ở sau lưng, không phải trên đỉnh đầu.
“Á!”
Phục Văn Ngạn gào thét, ngũ quan dữ tợn, chẳng còn một chút nho nhã nào, giận đến cực điểm.
Thanh âm hắn truyền ra từ quầng sương mù tím: “Hôm nay ngươi đoạt «Địa Thư» của ta, sớm muộn ta cũng sẽ bắt ngươi trả lại cả vốn lẫn lãi…”
Lý Duy Nhất rơi xuống gò đất, chộp lấy trang «Địa Thư» bị hất bay kia, trấn áp chặt chẽ.
Thân thể hắn bao bọc trong hỏa diễm kim giáp, khóe miệng lại trào máu, không đuổi theo Phục Văn Ngạn nữa.
Bởi vì hắn cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ kinh khủng, từ dưới đất độn đi, với tốc độ khó tin, đuổi theo hướng Phục Văn Ngạn chạy trốn.
“Độn pháp này, ngay cả cự đầu Trường Sinh cảnh cũng chưa chắc đuổi kịp, đại thuật độn pháp tầng thứ tư? Nàng là ai?”
Lý Duy Nhất đảo mắt suy nghĩ, rồi cắn răng chịu thương, quay đầu đuổi theo Hôi Thi Viên.
Sau khi bị tập kích, Phục Văn Ngạn không thể khống chế long hồn nữa. Hôi Thi Viên nhân cơ hội này thoát thân chạy trốn, thẳng hướng đông mà đi.
Tốc độ nó rất nhanh, nhưng liên tiếp bị Tử Tiêu Lôi Ấn và long hồn làm thương, không còn ở trạng thái đỉnh cao.
“Vù! Vù…”
Lý Duy Nhất liên tục sáu lần thôi động châu mục quan bào, cuối cùng đuổi kịp nó, xuất hiện phía trên đỉnh đầu nó. Ngón tay sờ vào trong ngực, điều động pháp khí, âm thầm thôi động Ác Đà Linh.
Hôi Thi Viên đột nhiên dừng lại, cảm thấy con người trên đỉnh đầu kia thật to gan. Nó hét dài một tiếng, một đôi đồng tử máu, dùng ánh mắt đe dọa trừng trừng nhìn Lý Duy Nhất.
Trên hai bàn tay khổng lồ vàng rực, hiện lên hai đám mây pháp khí màu xám.
Phía trên, tiếng lạc đà vang lên.
Âm ba lan tỏa xuống dưới.
Bên tai Hôi Thi Viên vang lên hàng trăm thanh âm quỷ dị, trong lòng nổi lên nhiều tạp niệm, bồn chồn bất an, pháp khí trong cơ thể có dấu hiệu rối loạn.
“Ầm!”
Ác Đà Linh hóa thành kích thước chuông đồng, minh vụ hóa thành mây đặc, từ trên cao rơi xuống.
Tiếng chuông tấn công hồn niệm của nó.
Miệng chuông, truyền ra những gợn sóng không gian, trói buộc thân thể nó.Bản quyền bản dịch thuộc về webtruyenchu.com
“Ầm!”
Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh Ác Đà Linh khổng lồ, chuông rơi xuống đất, mặt đất chấn động, Hôi Thi Viên bị thu vào trong.
“Thu.”
Lý Duy Nhất nhảy xuống từ Ác Đà Linh, hai tay đánh ra trụ sáng pháp khí.
Chuông nhanh chóng thu nhỏ, bay về tay hắn.
“Leng keng.”
Đột nhiên, Ác Đà Linh rung lắc một cái.
Tiếng chuông chói tai.
Lý Duy Nhất sắc mặt biến đổi, biết là Hôi Thi Viên bên trong đang tấn công, muốn đào tẩu ra ngoài.
Đang suy nghĩ, phải làm sao trấn áp.
Trong chuông, vang lên tiếng gào thét đau đớn của Hôi Thi Viên.