Tống Mộc Xuyên đứng ở chỗ cao hơn mặt đất mấy trượng, nào ngờ một kẻ tiểu bối lại còn có thủ đoạn như vậy, trong mắt bỗng lóe lên vẻ sắc bén.
Trong Tổ điền, Đạo quả chấn động.
“Ào ào!”
Pháp khí cùng kinh văn dày đặc lấp lánh phát quang, như sông tựa biển trút xuống.
Mỗi một sợi pháp khí, đều hùng hậu ngưng tụ, hoàn toàn không giống với Đạo Chủng cảnh tầng thứ sáu, giống như mấy sợi ngưng tụ thành một sợi, có thể dễ dàng nghiền nát lực lượng của võ tu dưới Đạo quả.
Trả mã đao trong tay hắn, bị pháp khí cấp độ Đạo quả thôi động như thần nguyệt treo lơ lửng.
“Vạn Nô Trảm!”
Một đao chém ra!
Đao khí, pháp khí, kinh văn, ngưng hóa thành thiên quân vạn mã.
Có kỵ binh, cũng có bộ tốt, mặt mày hung ác, khoác áo giáp kinh văn, sát khí ngập trời, thanh thế hùng hổ, va chạm với vết rách quang tích màu đỏ vàng do Lý Duy Nhất vạch ra.
Cường giả Thệ Linh sử dụng là dung hồn bí thuật, không phải đã mài mất ý thức hồn linh của Tống Mộc Xuyên, mà giống như nuốt chửng hắn. Vì vậy, có thể thi triển đao pháp đạo thuật của Tống gia.
“Bùm! Bùm…”
Vết quang tích đỏ vàng quét sạch một mảng lớn thiên quân vạn mã, trở nên mờ nhạt hơn nhiều.
Tống Mộc Xuyên hoành đao trước người, kinh văn và năng lượng tuôn ra từ thân đao, hóa thành ấn thuẫn, chống đỡ vết quang tích đỏ vàng. Thân thể hắn chấn động dữ dội, bay thẳng ra hơn một trăm mét, lưng đập vào màn đen Linh giới.
Rơi trở lại mặt đất.
Hắn lập tức hai tay cầm đao phòng ngự, thân thể hơi khụy gối, hai mắt đồng tử co rút như lỗ kim, không còn cách nào lấy tư thế cao cao tại thượng, nhìn vị Ngũ Tinh Linh Niệm Sư trong trận pháp.
“Bùm bùm!”
Long Hương Sâm khống chế chín mảnh long lân, như điều khiển chín kiến Bách Tự khí, kiềm chế Lý Duy Nhất, không cho hắn cơ hội thừa thắng truy kích.
Tống Mộc Xuyên vung đao chém tiếp, hoành trảm phân chia trời với đất: “So với một tháng trước, khi thách thức Đạo Tượng đồ ở phủ Tây Hải vương, niệm lực hắn lại mạnh hơn một bậc. Dù không dùng chiêu định thân phù quỷ dị kia, Tần Khâu – đệ nhất cao thủ Đạo Chủng cảnh tầng năm Độ Ế Quan, cũng không còn là đối thủ của hắn.”
Khi thách thức Đạo Tượng đồ, Lý Duy Nhất nhiều thủ đoạn không thể sử dụng, là mượn “Giai Tự Định Thân Phù” mới đánh bại Tần Khâu.
“Đây chính là bảy con kỳ trùng cấp Quân Hầu kia? Khi kết trận, hoàn toàn không thể công phá. Không trách vô số người để mắt, tốc độ trưởng thành của chúng quá nhanh, thật là bảy con bảo vật.”
Long Hương Sâm vừa tò mò, vừa kinh thán, có thể cảm ứng được trên thân bảy con Phụng Sí Nga Hoàng, ba động năng lượng phi phàm.
Nếu nàng không phá cảnh đến Đạo Chủng cảnh tầng sáu, muốn đánh thắng một con, sợ cũng phải tốn nhiều công phu. Bảy con vây quanh Lý Duy Nhất, tựa như bảy vị hộ pháp, chúng tinh củng nguyệt.
Loan Sinh Lân Ấu quan sát Vạn Vật Trượng Mâu trong tay Lý Duy Nhất, cùng quy luật vận hành trận pháp: “Ngươi là cảnh giới đỉnh phong Ngũ Tinh Linh Niệm Sư, ta là tu vi đỉnh phong Đạo Chủng cảnh tầng năm, thật muốn công bằng một trận với ngươi, xem ngươi đi con đường Niệm Sư này, có thể đuổi kịp Thiếu Niên Thiên Tử hay không. Nhưng ở Lăng Tiêu thành, nguyện vọng này, sợ rằng vĩnh viễn đều không thể thực hiện.”