Doanh trại dưới núi, con sông lớn cuồn cuộn chảy qua, nước chảy xiết.
Tả Khâu Đình khép chiếc quạt gấp lại, tĩnh tại như tượng bùn, ngồi trong trại, lần thứ hai nghe Tả Khâu Bạch Minh và Tả Khâu Lam Lan kể lại những gì gặp phải trong núi, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào.
Hai vị trưởng lão cấp bậc này đều gần trăm tuổi, đứng hai bên trái phải sau lưng hắn, trong mắt thỉnh thoảng lóe lên tia sát cơ.
Ở Nam Cảnh, lại có kẻ dám đối địch với Tả Khâu Môn Đình, hơn nữa ra tay tàn độc, muốn tận diệt.
Từ nhỏ thấy lớn, đây không phải là cuộc tranh đoạt Tiên Nhưỡng đơn giản, mà nói lên rằng các đệ tử của Thiên Nha Lĩnh, Quan Sơn, Tuy Tông, Tam Trần Cung, đối với môn đình đệ nhất có địa vị như người chủ sự ở Nam Cảnh bọn họ không hề có một chút tâm kính sợ nào.
Không còn tâm kính sợ, từ nay về sau hành vi phản nghịch sẽ ngày càng nhiều, giống như Linh Tiêu Cung hiện nay.
Vị trưởng lão râu trắng đứng sau bên trái Tả Khâu Đình lạnh cười: “Thiên Nha Lĩnh và Quan Sơn, còn có thể hiểu được, xét cho cùng Tứ Cực Viên Vương và vị Hoạt Linh Cấm Kỵ kia thực sự có bản lĩnh phi phàm, đệ tử trong môn tự nhiên khí thế đầy đủ. Nhưng Tuy Tông và Tam Trần Cung là thứ gì chứ? Công tử, việc này nhất định phải có một cách nói, không thì bọn họ sợ rằng sẽ cho rằng Nam Cảnh đã đổi chủ rồi.”
Tả Khâu Bạch Minh sờ vào chân gãy vẫn còn đau thấu xương, vô cùng oán hận, trầm giọng nói: “Tuy Tông quá cuồng vọng, ngay cả một tiểu bối của Tuyết gia, cũng không đặt Tả Khâu Môn Đình vào mắt. Những năm này, chúng ta quá dễ nói chuyện rồi, bọn họ đã coi Tả Khâu Môn Đình thành Cửu Lê tộc, cho rằng thiên vạn môn đình cũng chỉ là tượng bùn.”
Tả Khâu Lam Lan đỏ mắt: “Triệt ca trực tiếp bị Địa Nhiên ăn mất, sự tàn độc của Quan Sơn, còn ở trên Tuy Tông.”
Tả Khâu Bạch Minh nói: “Rất nhiều thế lực ở Nam Cảnh đều liên hợp lại rồi, không thể lại khinh địch nữa, không đánh tan bọn họ, đợi bọn họ chiếm Lê Châu, tiếp theo nhắm vào tất nhiên là chúng ta.”
Tả Khâu Đình thần sắc bình tĩnh, tư tưởng phiêu đến Tam Thập Tam Lý Sơn: “Theo cách nói của các ngươi, lúc các ngươi bị đánh ngất, đang ở cùng Tư Mã Đàm?”
Sắc mặt xinh đẹp vốn đang thương tâm oán hận của Tả Khâu Lam Lan, trong chớp mắt biến thành đỏ thẹn, không dám ngẩng mắt nhìn người.
“Đúng vậy.”
Tả Khâu Bạch Minh tiếp ngay đó lại nói: “Tất nhiên là người của Tuy Tông và Thiên Nha Lĩnh ám toán làm vậy, chỉ hận ta Nhân Bì Tích Linh vỡ nát, không thì dù gãy một chân, cũng nhất định không gặp phải ám toán này.”
Tả Khâu Đình nói: “Thế nhưng, các ngươi được an toàn đưa xuống núi, hơn nữa Tiên Nhưỡng và Dị Dược trên người đều không mất.”
Tả Khâu Lam Lan nói: “Tất nhiên là Tư Mã Đàm cứu chúng ta, hắn… chiến lực của hắn sợ không thua Bạch Minh sư huynh, hơn nữa nuôi bảy con Kỳ Trùng, người của Tuy Tông và Thiên Nha Lĩnh đắc tội hắn, chính là hành động tìm chết. Cho hắn thời gian, trong rừng võ đạo thế hệ trẻ Nam Cảnh, tất nhiên có thanh danh lẫy lừng của hắn.”