Nhìn Dịch Phong đáp lễ, các lão ẩu kinh ngạc.
"Dịch, Dịch huynh hữu lễ. . ."
Sau một hồi làm lễ nghi, họ vẫn khó bình tâm được sự kích động. Vạn lần không dám nghĩ có một ngày, mình lại có thể xưng huynh gọi đệ với một bậc cao nhân như tiền bối ấy, thật là vinh hạnh mấy đời mới có.
Mãi đến khi Dịch Phong mở lời mời, mọi người ngồi xuống mới dần ổn định tâm tình.
Vị trí chủ tọa trước kia, giờ phút này do Dịch Phong ngồi xuống. Đây là sự đồng thuận của tất cả, cũng là lẽ đương nhiên. Thụ Tôn Giả và Quách Kiếm Nam ngồi hai bên, vẻ mặt đầy cung kính và xúc động.
Uống mấy chén trà, vẫn khó lòng làm dịu đi sự phấn khích trong lòng.
Nhìn đám lão đầu đột nhiên đứng ngồi không yên, hệt như những đứa trẻ mới lớn, Dịch Phong cũng dở khóc dở cười, đành chuyển đề tài để xoa dịu không khí.
"Các vị."
"Giờ đây các ngươi đã có những ma thi này, tương lai hẳn có thể khôi phục tu vi. Vậy chúng ta khi nào có thể rời khỏi nơi này?"
Kết giao với một đám lão đệ tất nhiên là đáng mừng, nhưng hắn còn muốn lặn lội vì đại kế tìm chết. Trấn Ma Ngục này đã không còn bất kỳ uy hiếp nào đáng kể, tự nhiên không còn lý do để nán lại.
Lời này vừa dứt, vẻ mặt mọi người cũng trở nên nghiêm túc.
Im lặng suy nghĩ một lát, Quách Kiếm Nam là người đầu tiên ôm quyền lên tiếng.
"Dịch, Dịch huynh."
"Chúng ta bị giam giữ ở Trấn Ma Ngục đã quá lâu, khí huyết suy yếu trầm trọng, e rằng khó khôi phục lại thời kỳ đỉnh cao. Thật đáng xấu hổ, việc phá vỡ Trấn Ma Ngục này, e rằng vẫn phải phiền Dịch huynh đích thân ra tay."