Bởi vì hắn rõ ràng nhìn thấy, Dạ Kiêu không những không hề tức giận, trái lại còn đỏ mặt nhắm nghiền mắt lại.
Điều quái đản hơn nữa là, vạt áo ở cổ của nàng đã bị chính nàng tự tay kéo ra.
“Không, không thể nào?”
Dịch Phong tái mặt, cả người trợn tròn mắt.
Người phụ nữ này không thể nào quái dị đến vậy chứ.
Không những không tức giận, trái lại còn nguyện ý thử hắn sao?
Nhất là ánh mắt của nàng, còn như đang rất mong chờ?
Trời đất ơi!
Dịch Phong điên cuồng vò đầu.
Thế giới này rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Rõ ràng mình là một tên lưu manh mà, nàng phải một chưởng đánh chết ta hoặc dùng độc dược mạnh nhất đầu độc ta mới đúng chứ.
Chứ không phải dang rộng hai chân, mặc cho người định đoạt!
Không đúng, không đúng.
Trên đời này nào có người phụ nữ như vậy, quả thực là khác hẳn với lẽ thường trên đời.
Bỗng nhiên.
Dịch Phong nhớ tới một câu nói.
Thợ săn cao cấp thường xuất hiện với tư thế của con mồi.
Chẳng lẽ nói, người phụ nữ này đã sớm coi ta như con mồi của nàng?
Đã sớm muốn sắp đặt ta, trêu đùa ta?
Càng nghĩ, Dịch Phong càng thấy kinh hãi.
Người phụ nữ này, thật đáng sợ.
Hơn nữa bất kể có phải là hắn nghĩ như vậy hay không, mọi chuyện đã hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của hắn, phát triển theo hướng không thể kiểm soát.
Dịch Phong co chân định chạy, nhưng hắn vừa đứng dậy, một bàn tay đã túm lấy quần lót của hắn.
“Dịch công tử muốn đi đâu?”
Điều này càng khiến Dịch Phong sợ hãi run rẩy, mặc cho chiếc quần lót bị xé rách, hoảng hốt bỏ chạy.
Sau khi trở về phòng, Dịch Phong đóng sập cửa lại, ôm ngực thở hổn hển, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.
Tâm tư của người phụ nữ này, thật sự là quá sâu xa.
Vốn dĩ dưới tình huống bình thường, là một người đàn ông đang tuổi sung mãn, đối với Dạ Kiêu – người có nhan sắc thì có nhan sắc, có vóc dáng thì có vóc dáng – hắn sẽ có ý đồ.
Nhưng trong tình cảnh hiện tại, ngược lại khiến Dịch Phong lập tức cứng đơ người.
Hắn thật sự không ngờ, kế hoạch hoàn hảo không chê vào đâu được của mình, lại kết thúc trong tình thế như vậy.