Sau khi rời khỏi chỗ của Dạ Kiêu, Dịch Phong được sắp xếp ở căn phòng khách sang trọng nhất trên đảo.
Sau khi trở về phòng, Dịch Phong cẩn thận đóng chặt cửa lại.
Đồng thời, hắn cũng đã dặn dò thị vệ từ trước, không cho phép bất cứ ai làm phiền mình.
Sau khi xác nhận đã khóa cửa kỹ càng, Dịch Phong mới ngồi xếp bằng trên giường, chờ đợi kịch độc phát tác, đoạt lấy tính mạng.
Sở dĩ cẩn thận như vậy, là vì hắn sợ kịch độc phát tác được một nửa lại bị người khác cứu sống.
Ta chỉ muốn an tĩnh ra đi như vậy thôi.
Dịch Phong thầm mong.
Nhưng hắn cứ chờ mãi, thì lại trôi qua cả một đêm.
Trời bên ngoài đã sáng trưng, Dịch Phong với đôi mắt thâm quầng như gấu mèo, sắc mặt vô cùng u ám.
"Không phải đã nói nữ nhân này chạm vào là chết sao?"
Dịch Phong lẩm bẩm chửi rủa.
Chờ cả đêm, cũng chẳng có triệu chứng gì.
May mắn thay, chỉ chốc lát sau, các Đại Độc sư trên Thiên Độc đảo liền đến cầu kiến.
Thì ra hôm nay sẽ sắp xếp cho hai người bọn họ thử độc.
"Ồ, nhanh như vậy sao?"
Dịch Phong vô cùng hưng phấn.
"Mong rằng Dịch công tử thứ lỗi, việc này liên quan đến đại sự của Nhân tộc, yêu ma sắp xâm lấn, một khắc cũng không thể chậm trễ." Một Độc sư trong đó áy náy nói: "Tất nhiên, nếu hai vị vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng, hoặc muốn chờ thêm một thời gian nữa cũng được, chỉ cần hai vị cho chúng ta biết thời gian cụ thể, chúng ta sẽ chuẩn bị lại."
"Không!"
Dịch Phong đang lúc hưng phấn, nghe thấy lời họ nói, lập tức cuống quýt, vội vàng xua tay ngắt lời: "Việc này liên quan đến đại sự của Nhân tộc, một khắc cũng không thể chậm trễ, mời các vị đại sư nhất định phải để ta thử độc ngay hôm nay."
"Hơn nữa là ngay lập tức, ngay lập tức!"
Dịch Phong vừa dứt lời, các Độc sư tại đó liền dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn hắn.
Quả không hổ là người được Dạ Kiêu đại nhân công nhận, quả không hổ là người mà Dạ Kiêu đại nhân dám lấy tính mạng ra bảo đảm tuyệt đối không có vấn đề.