Hóa ra, nàng đã hoàn toàn hiểu lầm ý nghĩa của bộ quần áo này.
Căn bản nó không phải là một bảo vật phòng ngự gì cả, mà chỉ là một bộ y phục bình thường...
Nhìn Dịch Phong vẫn còn đang trả giá với bà thợ may, Phong Thiên Nguyệt hoàn toàn cạn lời.
Bảy ngày nữa là phải tiếp nhận Tử Vong truyền thừa. Muốn tăng cao tỷ lệ thành công của truyền thừa, nhất định phải chuẩn bị thật đầy đủ, chuẩn bị càng đầy đủ thì tỷ lệ thành công càng cao tương ứng.
Còn vài ngày đếm ngược, vị này lại không đặt tâm tư vào chuyện chính, mà lại đặt vào việc mua sắm y phục hoàn toàn không liên quan, không hề quan trọng, thật sự khiến nàng không sao hiểu nổi.
Cũng không phải vì nàng cá cược với Bạch Cập mà nàng mới nghĩ như vậy.
Chỉ là, người bình thường mà nói, chẳng phải đều muốn chuẩn bị kỹ càng sao?
Cuối cùng, sau một hồi trả giá, Dịch Phong đã mua được hai bộ trường bào tương đối vừa vặn từ chỗ bà thợ may.
Mua xong quần áo, Dịch Phong cũng không theo như suy đoán của Phong Thiên Nguyệt mà đi làm những chuẩn bị liên quan đến truyền thừa, mà lại tiếp tục đặt suy nghĩ vào chuyện ăn uống.
Sắc trời dần dần tối xuống.
Cảnh hoàng hôn đặc biệt đẹp, ráng chiều đỏ rực chiếu rọi nửa bầu trời, phủ lên toàn bộ thế giới một lớp màu da cam mờ ảo.
Đại dương xa xa sóng nước lấp lánh, phản chiếu hoàn hảo ráng chiều trên bầu trời.
Hai nửa bầu trời, nửa trên, nửa dưới...
Dưới cảnh đẹp như vậy, không khỏi khiến lòng người vui vẻ.