Mấy nữ hầu lớn tuổi không hiểu chuyện gì xảy ra, lập tức sợ hãi quỳ rạp xuống đất.
Người đàn ông vạm vỡ bên cạnh cũng kinh ngạc kêu lên.
Chuyện gì thế này, ta chỉ hét lên một tiếng có người xông vào lầu, sao lại vứt cả kiếm đi rồi?
Nhưng điều họ không ngờ tới hơn là, ngay sau đó, Phong Thiên Nguyệt không nhặt thanh kiếm bản mệnh của mình lên, mà quỳ một gối xuống đất.
"Vãn bối Phong Thiên Nguyệt, xin ra mắt tiền bối."
Đầu Phong Thiên Nguyệt cúi thấp hết mức, trong lòng vô cùng căng thẳng.
Nàng tuyệt đối không ngờ rằng, sau lần chia tay ở Vân Hồ cửu giới, lại có thể gặp lại vị này tại Phong Nguyệt đảo.
Nàng vĩnh viễn không thể quên được cảnh tượng vị này thản nhiên câu được Long Ngư ở Vân Hồ.
Việc Phong Thiên Nguyệt đột nhiên quỳ xuống khiến những người xung quanh kinh ngạc đến mức không thể nào bình tĩnh lại.
Phải biết, Phong Thiên Nguyệt có địa vị cao quý tại Phong Nguyệt đảo, hơn nữa còn là người mạnh nhất trên đảo, đồng thời cũng là đệ tử thân truyền của tông chủ Phong Nguyệt tông. Nhưng dù là vậy, bình thường khi gặp mặt họ cũng không cần phải hành đại lễ như thế.
Thế mà, Phong Thiên Nguyệt vừa nhìn thấy vị này liền lập tức quỳ xuống...
"Xin ra mắt tiền bối."
Các nữ hầu phía sau Phong Thiên Nguyệt cũng vội vàng quỳ xuống theo nàng, dù trong lòng vô cùng nghi hoặc thanh niên trước mắt là ai, nhưng chủ tử của mình đã quỳ, các nàng nào còn có lý do gì để không quỳ.
"Ôi trời ơi..."
Người đàn ông vạm vỡ bên cạnh lập tức ngớ người, quay người định bỏ chạy.
Nhưng mới chạy được hai bước lại thấy không ổn, liền quay lại dứt khoát quỳ xuống đất, tự vả mạnh vào mặt mình một cái.
"Ngươi là ai?"
Dịch Phong nhìn cô gái trước mắt, vắt óc cũng không thể nhớ ra nàng là ai.
Phong Thiên Nguyệt có chút thất vọng.
Dù không hề trò chuyện gì, nhưng ngày đó ở Vân Hồ cũng đã ở cùng một chỗ nửa tháng.
Hóa ra, ngay cả tư cách được hắn ghi nhớ trong lòng mình cũng không có.
Nhưng nàng cũng không dám trách móc gì, mà kiên nhẫn giải thích: "Tiền bối, ngày đó chúng ta từng cùng nhau câu cá bên bờ Vân Hồ, ngài ngồi cách chỗ vãn bối không xa, lúc ấy bên cạnh ngài còn có một lão giả áo tơi không rõ danh tính."