Giọng nói mê hoặc vang lên bên tai Dịch Phong, khiến cả người hắn đơ ra.
Mẹ kiếp, chuyện gì thế này?
Rõ ràng lúc trước nhìn nàng ta có vẻ mặt như muốn giết người, vậy mà đợi hai câu sau lại làm cái trò này với mình?
Cái đùi mịn màng này quả thực khiến người ta không kịp trở tay.
Dù cho việc mất lý trí vì trúng chiêu là không thể, nhưng người xưa có câu nói thế nào?
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân!
Dù sao hắn cũng là một người đàn ông đang độ tuổi sung mãn, tráng kiện, làm sao có thể chịu đựng được?
Cũng chính vào lúc Dịch Phong đang chửi thầm trong lòng, Mị Tiên Nhi nhìn Dịch Phong đang ngây người, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nàng ta thích nhất là nhìn đàn ông trước mặt mình trong bộ dạng muốn mà không dám.
Đặc biệt là những người đàn ông thú vị lại khó đối phó như Dịch Phong, thật khiến người ta có khao khát chinh phục.
Tất nhiên.
Điều càng khiến nàng ta cảm thấy có thành tựu chính là, người đàn ông trước mắt rõ ràng biểu hiện ra bộ dạng đó, nhưng lại mãi không dám hành động, mới là điều khiến người ta thấy thú vị.
"Muốn không?"
Nàng ta chậm rãi hỏi.
Cũng không đợi Dịch Phong trả lời, nàng ta đã nói tiếp: "Biết thừa ngươi không dám."
"Cũng không trách ngươi, dù sao thì ai cũng biết ta là thuyền trưởng tuyến số tám, là nhân vật quan trọng của Linh Lung Các, vô số cao thủ trong Thiên Vực thèm muốn, theo đuổi ta."