Mà Dịch Phong hoàn toàn không để tâm đến hai người đó.
Còn về phần tại sao lại ngồi ở đây, chẳng phải vì nơi này có hai người sao? So sánh ra, chắc chắn chỗ này cá sẽ nhiều hơn chứ.
Dịch Phong mở không gian giới chỉ, thò tay vào lục lọi.
Lấy ra một chiếc cần câu dài khoảng một trượng.
Nói đến chiếc cần câu này, nó vẫn được chế tạo trên một hòn đảo nhỏ của Thiên Địa môn.
"Ôi chao, chỉ còn lại mỗi cái lưỡi câu."
Dịch Phong nhìn chiếc cần câu đơn sơ, khẽ thở dài.
Lâu quá không câu cá, phao câu không biết đã thất lạc đi đâu rồi.
Tuy nhiên, cũng không phải là không có cách.
Dịch Phong đứng dậy, tìm kiếm trong đám thực vật mọc um tùm phía sau lưng.
Chỉ chốc lát sau, Dịch Phong đã tìm thấy một cành cây giống như thân lau.
Anh chợt nhớ ngày bé ở kiếp trước, cũng thường câu cá kiểu này.
Dịch Phong sắp xếp gọn cành cây xong, lại bắt đầu thử độ sâu của nước.
Vì là người mới, Dịch Phong cứ đặt phao câu xuống nước rồi lại kéo lên, mỗi lần như vậy, chiếc cần câu lại khuấy động mặt nước, tạo nên từng vòng gợn sóng lan tỏa.
Dịch Phong làm như vậy, muốn không bị người khác chú ý cũng khó.
Phía sau Phong Thiên Nguyệt, cô thị nữ vốn im lặng nãy giờ bật cười khúc khích.
"Tiểu thư, người mau nhìn người kia kìa, thật là kỳ lạ. Đến đây câu cá ai mà chẳng có trang bị tinh xảo, đằng này người đó lại dùng một thân trúc để câu." Cô nha đầu cười nói: "Lại còn cả cái phao câu của hắn nữa chứ, rõ ràng là một cành cây tùy tiện ngắt đại."
Phong Thiên Nguyệt không nói gì.
Nhưng trong lòng nàng càng chắc chắn Dịch Phong căn bản không phải đến để câu cá.
Chỉ là lão giả áo tơi đằng kia còn chưa lên tiếng, nàng là người đến sau cũng không tiện chất vấn.
"Ôi, dùng gì làm mồi câu đây?"
Dịch Phong cuối cùng cũng làm xong phao câu, nhưng lại phát hiện mình vẫn chưa chuẩn bị mồi.
Anh ta không khỏi ảo não.
Sớm biết vậy, lúc chia tay đã xin Phiêu Miểu Hồng một ít rồi.
Nhưng anh chợt nhớ lại kiếp trước ở nông thôn, anh và đám bạn nhỏ thường dùng giun để câu cá.