"Trời ạ!"
"Tàn lang đại nhân đã tử trận rồi!"
"Cái gì mà tử trận, là bị hạ gục trong nháy mắt!"
"Làm sao bây giờ?"
"Nhanh nghĩ cách, nhanh nghĩ cách đi!"
Giờ phút này, trên tường thành đã sớm hỗn loạn tột độ vì cái chết của Tàn lang, như kiến vỡ tổ.
Đặc biệt là Cẩu Đại và Cẩu Nhị, đã sớm trốn vào một góc tường thành, run lẩy bẩy không ngừng.
"Sợ cái gì mà sợ!"
Với tư cách là kẻ xu nịnh tận tuỵ của Ác lang đại nhân, Ngân Xà lập tức đứng dậy.
"Tuy Tàn lang đại nhân chiến bại, nhưng chẳng phải vẫn còn có Ác lang đại nhân đây sao?" Ngân Xà lớn tiếng quát lên: "Các ngươi xem Ác lang đại nhân có chút nào hoảng loạn không?"
Nghe thấy tiếng kêu của Ngân Xà, mọi người vội vàng nhìn về phía Tàn lang.
Quả nhiên.
Ác lang đại nhân vẫn như cũ đứng sừng sững ở đó, không hề lộ ra nửa phần bối rối vì cái chết của huynh đệ song sinh Tàn lang.
Vẫn oai vệ đứng thẳng, bất động như núi.
Những người đang hoảng loạn lập tức có chỗ dựa.
Ánh mắt sùng bái nhìn về phía hắn.
Ác lang đại nhân quả không hổ danh là chủ nhân Ma Thành, dù Tàn lang đại nhân bị đánh bại trong nháy mắt, hắn cũng không hề lộ ra nửa phần sợ hãi, quả nhiên là một hào kiệt trong loài sói.