Nói rồi, Dịch Phong cũng không để ý đến hắn. Cầm sợi dây trói Phiêu Miểu Hồng lại, đoạn bực bội kéo nàng đi.
Người con gái phía sau vẫn còn ngây ngốc.
Rốt cuộc thì người này có mục đích gì?
Hơn nữa, hắn ở lại Khủng Bố chi sâm một ngày một đêm mà lại chẳng hề hấn gì, còn bình yên vô sự bước ra.
Lòng nàng chấn động, vô thức quay đầu nhìn lại Khủng Bố chi sâm.
Không nhìn kỹ thì thôi, nhưng nhìn kỹ rồi, lòng nàng càng thêm rung động.
Bởi vì cái cảm giác âm u lạnh lẽo mà Khủng Bố chi sâm mang lại cho nàng đã biến mất. Cái không khí u ám, tối tăm khi nhìn từ bên ngoài vào cũng đã không còn.
Thậm chí, trước đây nàng chỉ cần liếc nhìn Khủng Bố chi sâm là có thể cảm nhận được cảm giác uy hiếp áp bức, nhưng giờ đây, cảm giác ấy cũng đã biến mất.
Thay vào đó là một vẻ bình thản, yên tĩnh.
“Thế nào... Làm sao có thể?”
Nữ tử khẽ nhếch miệng, sau đó kiên quyết lắc đầu.
Bởi vì nàng vừa nghĩ đến một giả thuyết kinh khủng, một giả thuyết khiến nàng không thể tin nổi, đó là Dịch Phong đã vào Khủng Bố chi sâm một chuyến và quét sạch mọi mối đe dọa bên trong.
Nàng ngẩng đầu nhìn lại Dịch Phong.
Bóng lưng của người đàn ông này thật mờ mịt, không thể đoán được, không thể nhìn thấu...
Trầm ngâm một lúc lâu.
Cuối cùng nàng cũng hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
“Xin hỏi ngươi rốt cuộc vì sao lại bắt ta?”
Nàng nhìn Dịch Phong đang đi phía trước mà hỏi.
Dịch Phong bước chân dừng một chút, quay đầu nhìn về phía người phụ nữ này.
“Trước khi trả lời vấn đề này của ngươi, ngươi có thể trả lời ta một câu hỏi không?”
Dừng một chút, Dịch Phong hỏi.