"Tô Ngư Nhi, ngươi cười cái gì vậy?"
Quan Lĩnh tái mặt.
Giờ phút này, ông ta không biết phải làm sao cho phải.
Một vị đại năng như vậy, giữ lại không được mà thả đi cũng không xong, tiến thoái lưỡng nan, vậy mà nha đầu này còn cười.
"Ta cười cái vẻ mặt căng thẳng của các ngươi đó mà." Tô Ngư Nhi nói.
"Ngươi, ngươi thử nhìn xem thực lực của người ta thế nào đi, làm sao mà không căng thẳng cho được?" Quan Lĩnh dạy dỗ: "Loại người này, lại không rõ lai lịch, chỉ cần xử lý bất cẩn một chút thôi, thì sẽ thành đại họa, thậm chí là diệt tông họa. Vậy mà nha đầu ngươi lại không có nửa điểm lòng kính sợ và ý thức nguy hiểm nào, đúng là trước đây ta đã quá nuông chiều ngươi rồi."
Quan Lĩnh sứt đầu mẻ trán.
"Khúc khích."
Tô Ngư Nhi che miệng nhỏ, cười càng lúc càng lớn: "Thật sự không hiểu sao các ngươi lại căng thẳng đến thế, bọn họ chính là khách nhân ta mời đến mà, chính là các huynh trưởng yêu thương ta đó."
Quan Lĩnh vừa định tiếp tục mắng, bỗng nhiên chợt bừng tỉnh, lập tức túm lấy Tô Ngư Nhi hỏi: "Ngươi, ngươi vừa nói cái gì cơ?"
"Ta nói bọn họ là khách nhân ta mời đến mà, sao họ lại hủy diệt Vân Kiếp môn được chứ?" Tô Ngư Nhi chớp mắt hỏi.
Lời nói của Tô Ngư Nhi lập tức khiến Quan Lĩnh trợn tròn mắt, miệng ông ta cũng run lên bần bật.
"Tiểu Ngư Nhi, ý của con là, là..."
Không đợi Quan Lĩnh nói xong, Tô Ngư Nhi đã nghiêm túc gật đầu.
"Vậy thì, cái con nói một trăm cái thùng gỗ đó..."
Quan Lĩnh lẩm bẩm một mình, nhớ tới Bách Túc, trong lòng lập tức hoàn toàn chắc chắn.