Khi âm thanh ấy cất lên.
Mọi người bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
Bị phát hiện rồi sao?
Không thể nào, bọn họ rõ ràng đang ẩn nấp sau vô số trận pháp.
Nhưng nếu không phải thế, hắn đang nói chuyện với ai?
Mọi người nhìn nhau, nhất thời không biết phải làm sao.
Hoàn toàn rơi vào trạng thái ngơ ngác.
"Ha ha, các ngươi nhìn cái gì mà ngơ ngác thế, ta đang nói các ngươi đấy." Dịch Phong lớn tiếng nói.
Những lời này vừa dứt, Lâm Ấu Vi và những người khác mới vững tin Dịch Phong thật sự đã phát hiện ra họ.
Không chỉ vậy, nghe câu đầu tiên Dịch Phong nói ra, hình như hắn không phải mới phát hiện ra họ, mà là đã sớm biết rồi.
Thậm chí có thể nói, nhất cử nhất động của bọn họ đều nằm trong lòng bàn tay người này.
Sắc mặt mọi người trở nên khó coi, không biết phải làm sao.
Bởi vì nhìn thái độ của Dịch Phong khi mở miệng, dường như không phải là điềm lành đối với họ.
Quả nhiên.
Ngay sau đó, Dịch Phong liền rút ra một thanh đại đao dài mấy mét, chĩa thẳng vào họ.