Giờ khắc này.
Toàn trường tĩnh lặng.
Mọi người trong toàn trường đều trợn tròn mắt.
Mỗi người như bị xương cá mắc nghẹn trong cổ họng, nửa ngày cũng không thốt nên lời.
Khiến cho giữa sân tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Gió nhẹ thổi qua, lay động lá cây, tiếng lá cây cọ xát trên mặt đất dù rất nhỏ cũng trở nên rõ mồn một trong tai.
Một Cửu giai Tru Tiên Trận như thế này, nếu không phải Cửu phẩm Trận Pháp sư tiến vào, kết quả đều là thập tử vô sinh. Vậy mà ngài ấy vừa bước chân vào đã quay ra ngay lập tức, còn dễ dàng hơn cả người bình thường đi chợ mua thức ăn. Lại còn tự nhận mình là phế vật trận pháp, nói mình không hiểu trận pháp ư?
Đây chính là phế vật trận pháp ư?
Đây chính là không hiểu trận pháp ư?
Nếu đúng là như vậy, thì những người có mặt ở đây đừng nói là hiểu trận pháp, ngay cả làm người cũng không xứng.
Còn Lý Anh Liên, với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi lạnh, thì cúi gằm mặt đứng đó, trông chẳng khác gì một thằng hề.
Hắn từng dự đoán Dịch Phong có thể rất lợi hại.
Thậm chí có thể xuất hiện việc Dịch Phong thoát khỏi trận pháp trong vòng ba ngày như hắn dự đoán.
Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Dịch Phong lại vừa bước chân vào đã lập tức bước chân ra ngay sau đó.
Cảnh tượng như thế này, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ!
Nhưng sự thật tận mắt xảy ra trước mặt hắn, hắn không thể không tin tưởng.