Khuôn mặt ấy.
Lọt vào tầm mắt nàng.
Ngay lập tức khiến nàng giật mình đứng sững, đầu óc như bị sét đánh.
"Cái gì?"
"Lại là hắn ư?"
"Sao có thể như vậy?"
Chỉ là một bên mặt, Khương Hồng vẫn nhận ra hắn ngay lập tức.
Khuôn mặt này đối với nàng mà nói, thực sự quá đỗi quen thuộc.
Giờ phút này, nàng hoàn toàn không cách nào diễn tả được những con sóng dữ dội đang cuộn trào trong lòng.
Chuyện này thực sự quá khó tin.
Vị đại năng thông thiên với thủ đoạn kinh người này, lại chính là vị Nhân Tiên nàng đã gặp nhiều lần trên đảo.
Nàng cảm thấy ông trời dường như đang trêu đùa nàng.
"À, là ngươi à."
Lúc này, Dịch Phong cũng nhìn tới, nhận ra Khương Hồng ngay lập tức, cười nói: "Không ngoài dự liệu của ta, cuối cùng ngươi vẫn đến chỗ ta."
Đối với sự xuất hiện của Khương Hồng.
Dịch Phong không hề bất ngờ chút nào.
Ám Ảnh đảo này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Nhưng trên đảo này, nơi duy nhất có thể được an toàn, thoải mái chính là chỗ của hắn. Chỉ cần người trên đảo biết đến nơi này, thì gần như không có lý do gì mà không đến.
Khương Hồng mở to hai mắt.
Hắn...
Hắn đã sớm biết nàng sẽ đến sao?
Trong lòng Khương Hồng khó mà tin được.
"Đúng vậy, ngay từ đầu ta đã biết ngươi sẽ đến."
Dịch Phong trực tiếp nhìn thấu suy nghĩ của Khương Hồng, cười nhạt nói: "Nhưng mà ngươi đó, vừa cố chấp lại nghịch ngợm. Nếu sớm tin tưởng ta thì đâu đến mức phải chịu nhiều khổ sở như vậy?"
"Ta..."
Những cảnh tượng mình phản bác Dịch Phong trước đây hiện rõ mồn một trước mắt nàng.
"Ngươi từ bỏ đi, Nhân Tiên không thể nào sống sót được..."
"Đừng làm những chuyện vùng vẫy vô ích đó, trên đảo này không ai có thể sống sót đâu..."
"Ngươi cũng chỉ là Nhân Tiên, lấy đâu ra tự tin như vậy chứ..."
"..."
Nghĩ đến đây.