Dịch Phong đã rời đi.
Rời khỏi Huyền Thiên tông rất, rất xa...
Thật ra hắn cũng không biết tại sao mình bỗng nhiên lại có suy nghĩ như vậy.
Là những trò lừa lọc, đấu đá trong Huyền Thiên tông khiến hắn chán ghét, hay là chứng kiến cái chết của các đệ tử Tinh Thần phong khiến hắn chùn bước?
Hắn không rõ.
Nhưng hắn cảm nhận được rõ ràng: Sâu thẳm trong nội tâm, có một tiếng nói đang thôi thúc hắn, tiềm thức cũng dường như đang nhắc nhở.
Và những hình ảnh bản thân mà hệ thống thăng cấp cho hắn thấy cũng không ngừng quanh quẩn trong tâm trí.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Không thể nắm bắt cũng không thể lý giải.
Giống như lúc đại bỉ, hắn ma xui quỷ khiến lại ngồi xuống vậy.
Nhưng mà, mặc kệ đi.
Cứ vui vẻ là được.
Quãng thời gian tu tiên này, quả thực không vui vẻ bằng cuộc sống 'cá ướp muối' trước đây của hắn.
Hơn nữa, bây giờ đã có thực lực, thỉnh thoảng muốn 'giả vờ ngầu' cũng có thể thực hiện.
“Hú!”
“'Đại kiếp' đầu tiên cuối cùng cũng qua rồi sao?”
“Tên tra nam này cuối cùng cũng không cần phải từ bỏ kim tệ của mình, trở về 'lò tái tạo' nữa rồi!”
Bên ngoài một tửu lâu, Lâu Bản Vĩ với toàn thân khảm đầy kim tệ ngước nhìn bầu trời, xoa xoa tấm lưng nhỏ.
“Để ăn mừng, trước tiên đặt ra một mục tiêu nhỏ.”
“Hôm nay, tiêu mẹ nó một trăm triệu!”
Trên hải đảo.
Một con cóc và một con ốc sên nằm bất động trên mặt đất đã lâu.
Khoảnh khắc này, chúng bỗng nhiên trừng mắt nhìn nhau.