"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!"
Một đám đệ tử cũng vô cùng kỳ lạ, vò đầu bứt tai suy nghĩ.
Nhưng họ chẳng thể nghĩ ra điều gì.
Dương Nghị đang ngồi giữa đám người cũng cảm nhận được điều đó.
Hắn cũng rất lấy làm lạ.
Nhưng bây giờ không phải lúc để thắc mắc.
Thế là hắn lên tiếng cắt ngang sự xì xào bàn tán và nghi hoặc của mọi người: "Dù cho có dày đặc hơn bên ngoài mấy chục lần đi nữa, cũng không tệ đâu."
"Chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian, hấp thụ được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu."
Nghe Dương Nghị nói, mọi người cũng cảm thấy đúng.
Thế là không còn bận tâm nữa.
Tất cả đều nhắm mắt lại, bắt đầu ngồi thiền thổ nạp, tu luyện.
Cùng lúc đó, Dịch Phong đang ngồi trong hồ, muốn ngủ mà không ngủ được.
Cái hồ đá này, cấn người quá!
Hắn đổi sang một chỗ thoải mái hơn một chút.
Vừa hay, mí mắt hắn vẫn đang ở trên dòng suối.
Phía trên hấp thụ, phía dưới cũng hấp thụ.
Hai bên cùng lúc, mặc dù bản thân hắn không biết thổ nạp, nhưng dựa vào thiên phú vạn năm khó gặp của mình, nói không chừng ngủ một giấc dậy là sẽ thăng cấp vù vù!
Nghĩ đến đây, Dịch Phong rất hài lòng. Cơn buồn ngủ cũng theo đó mà ập đến.
Hắn ngáp một cái.
"A..."
Hút sâu một hơi.
"A..."
\Nhà ra một hơi nặng nề.
Chuẩn bị ngủ thiếp đi.
"Không đúng! Linh khí này lại giảm!" Một đệ tử đột nhiên mở mắt, vừa ngạc nhiên vừa ngây người.
Cùng với một người mở mắt, còn có rất nhiều đệ tử khác.
"Đâu chỉ giảm, cảm giác này là hoàn toàn mất hết luôn rồi!" Một đệ tử khác căm giận chửi bới.
Bên ngoài bí cảnh ngoại môn, Liễu Ngôn và các trưởng lão giữ cửa vẫn đứng tại chỗ trò chuyện.
Một trong số các trưởng lão thở dài thườn thượt, thần sắc lo lắng: "Bí cảnh ngoại môn này, e rằng đây là lần cuối cùng thuộc về Tinh Thần phong chúng ta."
Liễu Ngôn cũng cười khổ, bất đắc dĩ nhưng không cam lòng: "Đúng vậy."
"Mấy năm nay, Quách Thế Kiệt đã thèm muốn bí cảnh ngoại môn của chúng ta từ lâu, mâu thuẫn giữa Tinh Thần phong và Nhật Nguyệt phong cũng bắt đầu từ khi chúng ta tìm thấy bí cảnh này, chưa bao giờ ngừng nghỉ."