Những lời này khiến Liễu Ngôn choáng váng.
Nhất thời nàng không biết phải nói gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Dịch Phong đi về phía Sinh Tử đài.
Không phải Nhân Tiên ư?
Vậy là gì đây...
Nghĩ đến Dịch Phong, người chỉ trong một đêm đã luyện thành Nhất Niệm Chỉ.
Liễu Ngôn không thể tưởng tượng nổi.
Chẳng lẽ...
Là cao thủ ẩn mình không lộ ư?
Rất nhanh, Liễu Ngôn lắc đầu xua đi suy nghĩ trong đầu.
Khả năng này không lớn.
Một đại năng lợi hại lại tốn công tốn sức đến Nhật Nguyệt tông của nàng để làm gì?
Chỉ để làm một tiểu đệ tử của Tinh Thần phong nàng ư?
Điều này thật khó nói.
...
Cách đó không xa, Quách Thế Kiệt nhìn Dịch Phong đang bước lên Sinh Tử đài.
Lại nhìn sang Liễu Ngôn đang mím môi, sắc mặt nghiêm túc, im lặng không nói, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười gian tà.
Lần này dù có giết Dịch Phong, Tinh Thần phong cũng không có lý do gì để gây phiền phức cho mình.
Trên đài.
Dịch Phong liếc mắt một cái, ánh mắt dừng lại trên người Quách Thế Kiệt.
Quách Thế Kiệt mặt không đổi sắc nhìn Dịch Phong, như thể đang nhìn một người đã chết.
Dịch Phong cũng không có biểu cảm gì, hắn chỉ nhìn chằm chằm Quách Thế Kiệt, nói: "Quách phong chủ, có muốn đứng gần hơn một chút không?"
"Lát nữa sẽ có thể nhìn rõ hơn cảnh đệ tử của ngươi chết thảm đấy."
Mặc dù Quách Thế Kiệt biết Dịch Phong hôm nay chắc chắn phải chết, nhưng nghe những lời này của hắn vẫn nổi giận.
Nhưng giữa sân có rất nhiều người, hắn không muốn vì một tên Nhân Tiên mà thất thố, mất mặt.
Thế là hắn bước chân lên phía trước, nói: "Được, bản phong chủ hôm nay muốn nhìn rõ cái chết của ngươi."