“Tu luyện thành công Nhất Niệm Chỉ chỉ trong một đêm?”
Du Độc Hành đưa mắt nhìn Dịch Phong.
“Đúng vậy!”
Dịch Phong trịnh trọng gật đầu.
“Không có khả năng, chuyện này tuyệt đối không thể nào!”
Du Độc Hành khẳng định chắc nịch: “Trong tiên giới, cũng không phải ai cũng có thể tu luyện tiên kỹ. Mà tiên kỹ, ngoài uy lực mạnh mẽ ra, điều quan trọng nhất chính là cực kỳ khó tu luyện.”
“Vì vậy, đừng xem thường Nhất Niệm Chỉ chỉ là một tiên kỹ cấp thấp, việc tu luyện nó cũng vô cùng khó khăn. Bởi thế, việc tu luyện thành công Nhất Niệm Chỉ chỉ trong một đêm, điều này căn bản là nói mơ giữa ban ngày!”
“Sư huynh nói vậy thì có phần võ đoán rồi, lỡ có người thật sự tu luyện thành công thì sao?” Dịch Phong thong thả nói: “Huynh cứ việc nói thẳng, nếu thật sự có loại người như vậy, thì thiên phú của người đó được tính là cấp bậc gì?”
“Nếu như thật sự đúng như lời đệ nói, có người tu luyện thành công Nhất Niệm Chỉ chỉ trong một đêm, vậy thiên phú tu luyện của người đó e rằng không chỉ đơn giản là siêu cấp thiên tài, mà chỉ có thể dùng ‘thiên chi kiêu tử’ để hình dung!” Du Độc Hành nghiêm nghị nói.
“Thiên chi kiêu tử!”
Bốn chữ này lọt vào tai Dịch Phong, lập tức khiến hắn lâng lâng.
Thiên chi kiêu tử à.
Bốn chữ này nghe thật êm tai.
Hơn nữa lại cực kỳ phù hợp với hắn.