"Dừng tay!"
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Liễu Ngôn lớn tiếng quát mắng, thân ảnh thoắt cái đã lướt tới, đứng chắn trước mặt Dịch Phong.
Nàng hiểu rằng, Quách Thế Kiệt cố ý ra tay với đệ tử này, chính là để trước mặt mọi người làm mất mặt Tinh Thần phong của nàng.
Cho nên nàng làm sao có thể để Quách Thế Kiệt đạt được mục đích?
Hơn nữa, lùi một vạn bước mà nói, mặc kệ đệ tử Nhân Tiên này được thu nhận vào bằng cách nào, thì vẫn là người của Tinh Thần phong nàng.
Nếu đã là người của Tinh Thần phong nàng, trước mặt nàng, dù thế nào cũng phải bảo vệ đệ tử dưới trướng bình an.
"A, Liễu Ngôn, thằng nhóc này rõ ràng là trà trộn vào, lần này ta ra tay là vì nghĩ cho Tinh Thần phong của ngươi, ngươi đừng có không biết điều." Quách Thế Kiệt trầm giọng nói.
"Nói nhảm! Nghĩ cho Tinh Thần phong ta ư, ngươi cũng nói ra được miệng đấy." Liễu Ngôn cười lạnh.
"A, hắn chỉ là một Nhân Tiên, đến cả ngưỡng cửa gia nhập tông môn cũng chưa đạt tới, không phải gian tế trà trộn vào thì là cái gì? Biết đâu chừng là để đánh cắp tình báo của tông môn ta. Ta đã nhìn rõ mọi chuyện, giúp ngươi phát hiện ra, mà ngươi vẫn còn muốn ngăn cản ta?" Quách Thế Kiệt lạnh giọng cười nói: "Hay là nói, Tinh Thần phong của ngươi đã sa sút đến mức này rồi, đến cả Nhân Tiên này cũng thật sự là do các ngươi thu nhận sao?"
"Hắn chính là do ta Liễu Ngôn thu nhận vào, thì sao nào?"
"Hiện tại hắn chính là đệ tử của Tinh Thần phong ta, ngươi nếu có gan, thì động vào thử xem?"
Tiên Nguyên tứ quyển của Liễu Ngôn bùng nổ, trường bào không gió mà bay phấp phới, nàng đứng chắn trước mặt Dịch Phong, tựa như một nữ chiến thần, trực tiếp rút trường kiếm trong tay ra.