Nắng chiều đổ xuống, mang theo ánh hoàng hôn mờ ảo, phủ lên mặt đất một màu vàng rực.
Trong sân.
Dịch Phong đang cùng Tiểu Vũ đánh cờ tướng.
"Dịch Phong ca, đệ nói huynh nghe này, gần đây tông môn có mấy lão già đến, họ ở ngay cánh rừng sát vách, cứ vô tình hay hữu ý nhìn quanh về phía chúng ta, vừa nhìn là biết không phải người tốt rồi." Tiểu Vũ thì thầm với Dịch Phong.
"Ừm, mấy người này ta đã sớm phát hiện rồi." Dịch Phong tay cầm quân cờ, cũng nghiêm túc gật đầu nói: "Đúng là không giống người tốt lành gì."
"Đệ cảm giác họ như đang cuồng nhìn lén ấy, huynh không tin thì nhìn sang bên cạnh mà xem." Tiểu Vũ lại nhỏ giọng nhắc nhở.
Nghe vậy.
Dịch Phong khẽ liếc mắt nhìn sang.
Quả nhiên.
Ba nam một nữ đang giả vờ đi dạo trong rừng cây cách đó không xa, nhưng lại lén lút đủ kiểu nhìn quanh về phía bên này.
"Ừm, căn cứ theo những gì tìm hiểu được trong khoảng thời gian này, vị cao nhân này hẳn là kiểu người đang trải nghiệm cuộc sống."
"Điều này cũng giải thích được vì sao người lại muốn gia nhập một môn phái nhỏ như Thanh Ngưu tông, chính là để trải nghiệm cuộc sống, dạo chơi nhân gian."
"May mà chúng ta không để lộ khí tức, nên cũng có thể giả dạng phàm nhân để tiếp cận tiền bối, như vậy càng dễ rút ngắn quan hệ."
"A, để lộ hay không để lộ thì trước mặt người đó có tác dụng gì chứ, người ta còn có thể không biết chúng ta là ai sao?"
"Huynh nói vậy cũng phải, biết là một chuyện, nhưng vạch trần lại là chuyện khác. Vị tiền bối này nếu biết chúng ta là Võ Đế, mà vẫn giả dạng phàm nhân vui vẻ cùng người, nói không chừng sẽ còn để lại ấn tượng tốt với chúng ta đấy."