Mấy người thở dài than vãn hồi lâu.
Nhớ lại cơ duyên tuyệt vời, thậm chí là cơ hội để cả tông môn vươn lên đang bày ra trước mắt, nhưng bốn người lại khoanh tay nhường đi, vô cớ làm lợi cho lão già khốn kiếp Dạ Năng kia.
Một nỗi đau thấu tận tâm can.
Hối hận đến xanh ruột gan.
"Thôi được, mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta mắt kém không nhận ra tiền bối, nói trắng ra cũng là do khí vận của chúng ta kém cỏi. Chắc hẳn tiền bối cũng sẽ không để bụng, dù sao người không biết không có tội. Giờ chúng ta nên bàn xem tiếp theo phải làm gì đây?" Bình tĩnh lại, Liễu Cốc Nhất không nhịn được hỏi.
"Đúng vậy, nghĩ cách đi, làm sao để tiếp cận vị ấy đây?" Lý Thương Hải hỏi.
"Theo ta thấy, cũng không cần vội vàng."
Vân Thiên Long trầm tư nói: "Vì chúng ta đã biết thân phận của vị tiền bối này, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội, tuyệt đối không thể đường đột xông lên trước."
"Nói không sai." Kiếm Hoành Thiên gật đầu: "Nhất là giờ lão già khốn kiếp Dạ Năng kia đang ở đó, nếu cứ thế xông tới, không chừng sẽ bị hắn phá đám."
"Ừm, có thể đợi bọn họ đi rồi, đến tiểu điếm đó hỏi thăm tin tức, rồi quyết định cũng không muộn." Liễu Cốc Nhất nói.
Mấy người gật đầu tán thành.
Lại lần nữa ẩn mình.
Đợi Dịch Phong và mấy người kia rời đi, bốn người vút lên không trung, bay đến cửa tiểu điếm.
"Có ai không?"
Bốn người thu lại khí tức, bước vào cửa tiểu điếm.
"Mấy vị khách quan, muốn mua gì ạ?" Vân mẫu mỉm cười bước ra.
"Khụ, chúng ta muốn hỏi ngươi một chuyện." Kiếm Hoành Thiên hừ lạnh một tiếng, rồi bắt đầu hung dữ hỏi: "Tiếp theo, ngươi chỉ cần nói cho chúng ta biết tất cả những gì ngươi biết."
Thấy bộ dạng hung ác của Kiếm Hoành Thiên, Vân mẫu hoảng sợ lùi lại hai bước, run rẩy hỏi: "Các vị muốn làm gì?"
Liễu Cốc Nhất thấy vậy, vội vàng trừng Kiếm Hoành Thiên một cái.
Rồi với vẻ mặt tươi cười, nàng bước đến trước mặt Vân mẫu, nhẹ giọng hỏi: "Chưởng quỹ, bà đừng chấp nhặt với hắn, chúng tôi đến đây là để tìm người."