“Hắn đã bước vào cửa tiệm nhỏ đó.”
“Chẳng lẽ cao thủ kia đang ở trong cửa tiệm này sao?”
“Đừng nóng vội, hãy lặng lẽ quan sát tình hình.”
“Phải, cứ bình tĩnh, dù sao chúng ta chỉ cần theo dõi lão thất phu Dạ Năng này là được, sớm muộn gì lão ta cũng sẽ lộ tẩy.”
Bốn người đưa mắt nhìn nhau, sau đó nhẹ nhàng lẩn xuống bên dưới.
Khi vừa bước vào cửa, Dạ Năng khẽ liếc mắt một cái, rồi lại nhìn Dịch Phong đang trò chuyện vui vẻ.
“Tiên sinh chắc hẳn cũng sẽ không bận tâm đến bốn người bọn họ.”
“Nếu tiên sinh cũng không bận tâm, vậy ta cũng không nên tự tiện hành động.”
Nghĩ vậy, hắn ôm bầu rượu ngồi xuống.
“Tiên sinh, rượu đã mang tới.”
“Ừm, xem ra không tệ, rất tốt.”
Dịch Phong mỉm cười nói.
Nhận được lời khen của Dịch Phong, Dạ Năng vô cùng phấn khởi.
Mọi người cùng nhau vui vẻ hòa thuận dùng bữa.
Bữa cơm gia đình đạm bạc, cũng rất bình thường, chỉ với chút rượu và thịt nhỏ, họ đã dùng bữa xong trong nửa canh giờ.
“À đúng rồi mẫu thân, Dịch Phong ca không chỉ là đồng môn của con, mà còn coi như là nửa sư phụ của con đó.” Tiểu Vũ hớn hở nói: “Vì Dịch Phong ca không những chỉ dạy con viết chữ, vẽ vời, mà còn dạy con điêu khắc nữa.”
“Thật sao?” Vân mẫu tươi cười nói: “Mau cho mẹ xem một chút, con viết vẽ thế nào rồi?”