Trong võ quán.
Dịch Phong ngồi cúi đầu trên chiếc ghế nhỏ, chăm chú chế tạo một bộ cung tên.
“Ừm!”
“Hoàn hảo.”
Sau khi chế tạo xong, Dịch Phong cảm thấy rất ưng ý.
Sau đó, hắn lại lôi một ít thảo dược ra, tỉ mẩn pha chế thành một liều thuốc tê.
Đây là thành quả của sự tỉ mỉ của hắn.
Rồi hắn mang theo thuốc tê và cung tên ra khỏi nhà.
Mở tông lập phái, cần chuẩn bị rất nhiều thứ. Chẳng hạn như, ở ngọn núi nhỏ phía sau, yêu thú thì không bắt được, chung quy cũng phải bắt vài con dã thú về nhốt vào làm vật ngụy trang chứ.
Lần này Dịch Phong ra ngoài, chính là để bắt vài con dã thú về.
Tất nhiên, Dịch Phong cũng thừa hiểu, những con dã thú này chẳng thể nào dọa được chân chính tu luyện giả.
May mắn là.
Sau khi mở tông, Dịch Phong cũng không định thu nhận những đệ tử có thiên phú tốt, có thể tu luyện được. Cùng lắm thì lừa gạt chút người có thiên phú bình thường, hoặc những kẻ không thể tu luyện nhưng vẫn muốn trở thành tu luyện giả mà thôi.
Lừa gạt được một trăm người rồi tính tiếp, để hoàn thành nhiệm vụ cái đã.
Thời gian gần đây, có vẻ như cái hệ thống củ chuối kia thấy Dịch Phong cố gắng, nên đã mở khóa cho hắn một chức năng mới.
Đó chính là khả năng kiểm tra thiên phú của người khác.
Thế là Dịch Phong bèn lấy Chung Thanh ra thử trước một lần.
“Đinh.”
“Đối tượng kiểm tra: Chung Thanh.”
“Thiên phú: Bình thường.”
Kiểm tra xong Chung Thanh, vừa ra cửa Dịch Phong đã thấy mấy lão già bán đậu phụ.
Thế là Dịch Phong lại không kìm được mà kiểm tra thử.
“Đinh.”
“Đối tượng kiểm tra: Chu Vũ.”
“Thiên phú: Rác rưởi.”
Hệ thống trả lời bằng giọng nói cho Dịch Phong.
“Kiểm tra lão Lý.”
Dịch Phong chuyển đối tượng kiểm tra.
“Đinh.”
“Đối tượng kiểm tra: Lý Thiên.”
“Thiên phú: Rác rưởi.”
Sau khi kiểm tra hai người này, Dịch Phong không kìm được lại kiểm tra tất cả những lão già khác một lượt, không ai là ngoại lệ, tất cả đều là rác rưởi.
Trên đường phố, có lẽ là vì tò mò về chức năng mới, Dịch Phong vừa đi vừa kiểm tra.
Rác rưởi, rác rưởi, đều là rác rưởi, đừng nói là thiên phú ưu tú, ngay cả loại thiên phú bình thường có thể sánh ngang Chung Thanh cũng chẳng có lấy một ai.
“Ta vốn tưởng đệ tử của ta đã đủ dở tệ rồi, nào ngờ, phần lớn mọi người còn tệ hơn cả nó.”