Nhìn thấy dáng vẻ của Doãn Thánh Phu, hai người bên cạnh biểu cảm đầy phức tạp.
Đặc biệt là Mộng Ly Tiên.
Nàng và Doãn Thánh Phu đều xuất thân từ cùng một mạch. Ban đầu cả hai đều có cơ duyên lớn, nhưng vì bản thân nàng có mắt không tròng mà lãng phí vô ích, thậm chí Doãn Thánh Phu còn vì thế mà đạo tâm tan vỡ.
Nếu không vượt qua được, thành tựu đời này của Doãn Thánh Phu e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lối vào Hỗn Loạn chi địa.
Trên bầu trời, hai bóng người lơ lửng giữa không trung, một nam một nữ.
Nữ mặc váy dài màu đen.
Nam khoảng sáu mươi tuổi, khoác đạo bào.
"Chung Thanh đó rốt cuộc đã làm gì ngươi mà cơn giận lại sâu đến vậy?" Lão giả mặc đạo bào không nhịn được hỏi.
Nghe vậy. . .
Nữ tử áo đen mặt trầm xuống, trong mắt lóe lên hàn ý sắc lạnh.
Nhớ lại cảnh tượng xảy ra mấy ngày trước, nàng hận không thể lập tức giết người.
Nàng thấy Chung Thanh ở lại một mình tại Hán Xương thành, vốn tưởng rằng đó là cơ hội trời cho, bèn giả dạng để tiếp cận Chung Thanh, muốn nhân cơ hội này điều tra rõ Chung Thanh rốt cuộc có phải là thần thể hay không.
Đáng hận thay, Chung Thanh, tên đàn ông cứng nhắc này chẳng những không thèm để ý đến nàng, thậm chí còn trước mặt nàng cùng Vân Mộng Thiên mà "phát cẩu lương" (tình cảm mặn nồng) khiến nàng phải ăn no ghen tị.
Đáng giận hơn nữa, cái tên tiểu tử đáng chết kia còn mở miệng gọi nàng "đại mụ", rồi ý tứ sâu xa nói rằng nàng đừng "trâu già gặm cỏ non", hai người họ là không thể nào.