Nhưng ngay sau đó.
Vân Lang trợn tròn mắt.
Chỉ thấy trong màn sương mù dày đặc kia, một bóng dáng quen thuộc, bay ngược trở lại.
Ngay lập tức đã bị Lâu Bản Vĩ tóm gọn trong tay.
Cạch!
Vân Lang khó thở, trực giác mách bảo hắn không thể thở nổi, cổ họng như bị mắc xương cá, nửa ngày không thốt nên lời, đôi mắt cũng kinh hãi đến mức như sắp lồi ra.
Tên lùn này chỉ hờ hững nhấc tay, vậy mà thật sự đã bắt Thủy hành về rồi sao?
Cảnh tượng này, khiến Vân Lang cảm thấy thật không chân thực.
Thậm chí trực tiếp lật đổ nhận thức của hắn.
Thế nhưng, sự thật lại bày ra trước mắt, hắn tận mắt chứng kiến, cho dù có khó tin đến mấy cũng không thể là giả được.
Hắn ngay lập tức hiểu ra, tên lùn này là một siêu cấp cường giả. . .
Mạnh đến mức khiến hắn không dám tưởng tượng.
Rốt cuộc Thủy hành là ai chứ, vậy mà lại bị hắn tùy tiện bắt về như thế.
Mà nhớ lại mình vừa rồi cứ mở miệng là gọi tên lùn, mở miệng là gọi phế nhân, hắn lập tức mồ hôi lạnh chảy ròng.
Hai chân.
Bất tranh khí run rẩy.
Hàm răng.
Cũng không nhịn được mà va vào nhau lập cập.
Mà giờ khắc này Thủy hành, trên mặt cũng tràn ngập vẻ sợ hãi.
Vừa nãy nàng còn đang đắc ý vì thuận lợi có được yêu đan Nhị mệnh Yêu Đế, trong lòng thầm cười nhạo sao lại gặp phải một kẻ kỳ lạ đáng cười như Lâu Bản Vĩ. Nhưng ngay sau đó, nàng liền cảm giác có một bàn tay vô hình tóm lấy mình.
Đồng thời dùng một sức mạnh khiến nàng hoàn toàn không thể chống cự, tóm nàng trở về.
Thủ đoạn như thế này.
Ngay cả một Võ Đế Nhị mệnh đỉnh phong như nàng, cũng chưa từng nghe thấy.
Quả thực đã vượt xa nhận thức của nàng về thực lực.
Nàng ngay lập tức hiểu ra, mình đã gây họa lớn.
Đắc tội một siêu cấp cao thủ khiến nàng cảm thấy tuyệt vọng.
"Tiền. . . Tiền bối."
Nàng kiên trì quay đầu lại, nhìn về phía người áo đen phía sau, gượng gạo nặn ra nụ cười xin lỗi nói: "Tiền bối, vãn bối có mắt không tròng, mong ngài giơ cao đánh khẽ, tuyệt đối đừng chấp nhặt với vãn bối, yêu đan của ngài bây giờ vãn bối sẽ trả lại ngay lập tức."