Yêu Tôn ư? Lại là Yêu Tôn sao?
Trong đầu Ngao Tất Phương như có tiếng sấm nổ vang, cả người hắn ngẩn ngơ như trong mộng.
Ngao Khánh sao có thể đột nhiên trở thành Yêu Tôn được?
Nếu không phải uy áp mà Ngao Khánh đang tỏa ra lúc này trực tiếp công kích tâm linh hắn, cộng thêm việc tận mắt chứng kiến, hắn căn bản không thể tin nổi tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.
Thế nhưng, dù hiện tại hắn có khó hiểu đến mấy, không tài nào nghĩ ra làm sao Ngao Khánh, cái tên phế vật này lại trở thành Yêu Tôn, thì tình hình lúc này cũng không cho phép hắn suy nghĩ nhiều.
Trong tình thế cấp bách, hắn vội vàng hô lớn: “Lui!”
“Cái gì?”
“Lại lui sao?”
Nghe lời Ngao Tất Phương nói, đám yêu đang xông về phía Ngao Khánh lại một lần nữa ngây người.
Thế nhưng, lúc này bọn chúng cũng cảm nhận được khí tức cường đại bùng phát từ Ngao Khánh, lập tức sợ hãi đến vã mồ hôi lạnh.
Yêu Tôn! Thì ra là Yêu Tôn! Hô! Ngao Khánh sao lại trở thành Yêu Tôn chứ? Hèn chi phải rút lui!
Chúng nó lập tức hiểu ra, trong lòng cũng không khỏi chấn động, gần như là nhấc chân lên rồi bỏ chạy.
Tốc độ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần so với lúc đến. Từng con tranh nhau chen lấn, sợ Ngao Khánh phía sau đuổi kịp.
Trước đây chúng khinh thường Ngao Khánh bao nhiêu, giờ phút này lại sợ hãi bấy nhiêu.
Thế nhưng, Ngao Khánh đã thức tỉnh lúc này nào chịu bỏ qua bọn chúng, theo móng vuốt nhẹ nhàng vung lên, một luồng lực lượng khổng lồ gào thét lao tới đám người Ngao Tất Phương đang tháo chạy.