"Đi ngang qua thôi sao?"
Người áo đen cất giọng trầm lạnh.
Chỉ riêng giọng nói đó đã khiến Lỗ Đạt Sênh hồn xiêu phách lạc. Đến cả cao thủ Võ Tông còn chết dễ dàng dưới tay người này, thì hắn, một Võ Hoàng nhỏ bé, trong mắt vị kia chẳng phải như một con giun dế sao?
"Tiền bối, tiền bối, ta thật sự chỉ đi ngang qua thôi." Lỗ Đạt Sênh run rẩy toàn thân, sợ đến chân mềm nhũn, vội vàng giải thích: "Đúng rồi, ta là Luyện Dược sư số một Nam Sa, ta có thể luyện chế Hoàng phẩm dược. Chỉ cần tiền bối cần, ta nguyện ý cống hiến sức lực cho ngài, chỉ mong ngài tha cho ta một mạng."
"Ngươi nghĩ ta sẽ cần Hoàng phẩm dược sao?"
Người áo đen trầm giọng nói.
Nghe vậy, sắc mặt Lỗ Đạt Sênh vô cùng khó coi. Ban đầu hắn cứ nghĩ dựa vào thân phận Luyện Dược sư số một Nam Sa của mình, có thể khiến vị này kiêng dè đôi chút. Nhưng lại quên mất một kẻ có thể dễ dàng giết chết Võ Tông như thế, làm sao có thể coi trọng Hoàng phẩm dược chứ!
"Tự tát một trăm cái, sau đó cút đi càng xa càng tốt!"
Thế nhưng, có vẻ như người áo đen không hề có hứng thú gì với Lỗ Đạt Sênh. Hắn chậm rãi buông lại một câu nói rồi biến mất không dấu vết.