Một cước đạp bay Bành Anh, Vu Vũ Kiệt lập tức bỏ chạy.
Hắn dở khóc dở cười.
Xấu hổ quá, cái quái quỷ gì thế này!
"A, cứu mạng, cứu mạng!"
Thế nhưng, không ai nghe thấy tiếng kêu cứu của Bành Anh. Nàng vừa vặn bị hút vào một vòng xoáy dưới nước. Đến khi có người chú ý nhìn qua thì Bành Anh đã bị cuốn trọn vào vòng xoáy, biến mất không còn tăm tích.
Sau khi trở về từ bờ sông Thuần Khê, Dịch Phong đã về tới võ quán. Vừa bước vào hậu viện, hắn liền thấy con chó nằm trên mặt đất run rẩy.
Ánh mắt sợ hãi của nó lại vừa vặn hướng về cánh cửa nhỏ phía sau chiếc ghế nằm của Dịch Phong.
"Vượng Tài, gần đây ngươi sao thế?"
Dịch Phong xoa đầu nó, an ủi.
"Ngao ô, ngao ô."
Ngao Khánh tiếp tục sủa về phía cánh cửa đó.
"Ngươi không phải là...?"
Dịch Phong trợn tròn mắt nhìn con chó. Tình huống này rất giống với kỳ phát tình hiếm có của con chó nhà hắn ở kiếp trước. Chẳng lẽ là nó muốn...?
Vừa nghĩ đến điều này, Dịch Phong càng nhìn càng thấy giống.
"Được rồi, hôm khác có thời gian, ta sẽ giúp ngươi giải quyết vấn đề này, nhưng tạm thời ngươi phải chịu thiệt một chút."
Sau khi an ủi Ngao Khánh xong, Dịch Phong đứng dậy vươn vai một cái, cảm thấy hơi chán nản, dù sao bây giờ còn sớm mới đến giờ cơm tối.
"Đồ đệ, ta đi Di Hồng viện chơi đánh bài với mấy cô nương kia đây, giúp ta trông võ quán nhé!"