"Hai kiện chí bảo kia..." Ninh Huyền Vũ truy hỏi, khiến sắc mặt Yêu Linh Nhi càng thêm khó coi. Nàng ấp a ấp úng nói: "Hai bảo vật ấy đã bị... bị..."
"Bị làm sao?" Ninh Huyền Vũ sa sầm nét mặt, chất vấn bằng giọng khàn khàn.
Biết không thể che giấu được nữa, Yêu Linh Nhi nhìn Ninh Huyền Vũ, thậm chí đã đoán được vẻ nổi giận của ông. Nàng hít sâu một hơi rồi nặng nề nói: "Mong sư tôn đừng nổi giận. Chấn Thiên Thạch của người đã bị tên khốn kia lấy ra lấp bậc thang rồi."
"Cái gì?" Vừa nghe xong, Ninh Huyền Vũ quả nhiên nổi trận lôi đình, toàn thân bốc lên khí thế hùng hậu đứng dậy, nhìn chằm chằm Yêu Linh Nhi từng chữ từng câu hỏi: "Ngươi nói Chấn Thiên Thạch của ta, chí bảo của Huyền Vũ tông ta, bị hắn lấy ra lấp bậc thang ư?"
Nhìn vẻ nổi giận của sư tôn mình, Yêu Linh Nhi thấy khó chịu trong lòng, nhưng sự thật là như vậy, nàng đành kiên trì gật đầu nói: "Đúng như lời sư tôn nói, không những Chấn Thiên Thạch bị hắn dùng để lấp bậc thang, mà Tấn Tật Phi Phong..."