Thương hội Bình Giang.
Trừ các thành viên cấp cao của thương hội, Mao Lâm ngồi ở vị trí đầu, sắc mặt âm u đáng sợ.
“Hội trưởng mau nghĩ biện pháp đi ạ!”
Lúc này, một thành viên cấp cao cuối cùng không thể ngồi yên, đứng dậy nói: “Mọi người đều biết, một thành chỉ có thể có một thương hội cấp một, hiện tại lại đang trong giai đoạn then chốt để xác định đẳng cấp thương hội!”.
“Đúng vậy đó hội trưởng.”
Một thành viên cấp cao khác cũng đứng dậy nói: “Lúc đầu cạnh tranh với Bảo Phong thương hội, chúng ta có thể giữ thế cân bằng, thậm chí ở mảng vàng bạc và vật phẩm cho tu luyện giả, chúng ta còn nhỉnh hơn Bảo Phong thương hội một chút. Nhưng giờ đây, Bảo Phong thương hội dựa vào một cuốn sách, doanh thu tháng này của họ quả thực cao hơn Bình Giang thương hội chúng ta đến hai thành. Nếu một tháng nữa vẫn như vậy, thì danh hiệu thương hội cấp một này, chúng ta chỉ đành chắp tay nhường cho người khác.”
“Không sai, sau này chúng ta cũng chỉ có thể hành động theo ý của Bảo Phong thương hội, thậm chí việc định giá sản phẩm, lựa chọn thị trường đều sẽ do họ ưu tiên quyết định.” Lại có người đứng dậy nói.
Nhất thời, cả đại điện hội nghị chìm trong lo lắng.
Điều đó khiến Mao Lâm đang ngồi trên ghế sắc mặt càng thêm u ám, bàn tay nắm chặt tay ghế kêu kèn kẹt.
Hắn vốn cho rằng, cuốn sách dở tệ của Dịch Phong chỉ có thể bán được vài quyển, hoàn toàn nhờ sự giúp đỡ của hắn mới có thể. Nhưng ai ngờ, chớp mắt đã bán chạy như tôm tươi ở Bảo Phong thương hội.
Không chỉ vậy, nó còn khiến Bảo Phong thương hội dựa vào cuốn sách này, lợi nhuận trực tiếp vượt qua Bình Giang thương hội của hắn đến hai thành.